Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 646: Nước Ối




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Trong màn sương mù dày đặc. Hai hàng nước mắt đục ngầu lặng lẽ lăn dài trên khuôn mặt Bùi Cảnh.

Đó là một khuôn mặt già nua, mí mắt sụp xuống, khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn chằng chịt, trên gò má rải rác những đốm đồi mồi của người già. Người xưa thường nói: "Bốn mươi tuổi không còn nghi hoặc, năm mươi tuổi hiểu được mệnh trời". Bùi Cảnh năm nay đã sáu mươi, sống tròn một giáp. Theo lý mà nói, những hận thù, oán trách, tranh giành cướp đoạt năm xưa đáng lẽ phải tan biến theo tuổi tác, rồi dần dần được buông bỏ. Thế nhưng, nó không những chẳng tiêu tan, mà lại càng trở nên dữ dội, mãnh liệt hơn.

"Những năm qua, ta thường xuyên lặp đi lặp lại một giấc mộng. Trong mộng là cảnh Từ Hành đập đầu vào cột, ta xông tới cứu hắn, nhưng chưa một lần nào cứu sống được. Ta cứ vắt óc ngày đêm suy nghĩ, làm thế nào mới cứu được hắn? Ta đã làm sai ở bước nào? Mũi kim đầu tiên phải hạ vào huyệt đạo nào? Hoàn Hồn Đan của Bùi gia liệu có phát huy tác dụng hay không?"

Đôi mắt vằn vện tia m.á.u của Bùi Cảnh nhìn chòng chọc vào Từ Hành.

"Người sống vì một ngụm khí, Phật sống nhờ một nén nhang. Ta muốn cứu ngươi sống lại chẳng vì mục đích nào khác. Ngươi dám bảo cả đời ta được phong quang rạng rỡ là nhờ nhặt lại đồ thừa của ca ca ta? Ta chính là muốn cho ngươi chống mắt lên mà nhìn xem! Vinh quang của đời ta, vinh quang của Bùi gia, là do chính tay ta dùng từng cây kim, từng thang t.h.u.ố.c liều mạng giành lấy! Là do ta nơm nớp lo sợ, nhẫn nhục cầu toàn, chịu nhục ngậm đắng nuốt cay mà đổi lại!

Kẻ làm con thứ như ta đây, không những vượt mặt ca ca ta, mà còn vượt qua cả ngươi! Từ Hành ngươi là cái thá gì?"

Ông ta dừng lại một nhịp, giọng điệu bỗng chốc trở nên điên loạn, xé rách cuống họng: "Nếu ở trên chiến trường, loại người như ngươi là lính đào ngũ lâm trận bỏ chạy! Đáng bị tru di cửu tộc, đáng bị diệt tam tộc!"

Lại là một dáng vẻ Bùi Cảnh mà Vệ Đông Quân chưa từng chứng kiến. Không phải là kiểu nhảy chồm chồm tức giận, không phải là lửa giận ngút trời, mà là sự kiềm nén đến điên cuồng khao khát c.ắ.n xé mọi thứ, là một sự thâm độc tàn nhẫn toát ra từ trong kẽ xương.

Tru di cửu tộc? Diệt tam tộc? Rốt cuộc là hận đến mức nào chứ!

Đáy mắt Vệ Đông Quân tràn ngập sự bi thương. Hóa ra bao nhiêu năm qua, những gì nàng nhìn thấy chỉ là cái lớp vỏ bọc hoàn hảo mà Bùi Cảnh khoác bên ngoài. Còn ẩn sâu dưới lớp vỏ đó... Chưa kịp để nàng suy nghĩ thêm, Ninh Phương Sinh đã đột ngột lên tiếng.

"Bùi Cảnh, cả đời ông bị giam cầm trong một mái nhà, khốn khổ vì một sự việc, ám ảnh bởi một chấp niệm. Hèn gì mà ôm hận sâu sắc đến thế."

Đầu óc Bùi Cảnh như bị sét đ.á.n.h ngang tai, nổ tung ầm ĩ. Ông ta hoảng sợ trừng mắt nhìn Ninh Phương Sinh: "Ngươi... ngươi... đang nói cái quái gì vậy? Giam cầm trong mái nhà nào, khốn khổ vì việc gì, chấp niệm cái gì?"

"Giam cầm trong mái nhà, là ông tự nhốt mình trong Bùi gia. Khốn khổ vì một sự việc, là việc đại ca ông bỏ nhà ra đi. Ám ảnh bởi một chấp niệm, là cả đời ông không tài nào rũ bỏ được xuất thân là con do thiếp thất sinh ra."

Ninh Phương Sinh khẽ thở dài: "Từ Hành không phải là kẻ thù của ông. Ca ca ông mới chính là kẻ thù lớn nhất đời ông! Thân phận đích xuất của ông ta là kẻ thù của ông; sự thiên vị mà phụ thân dành cho ông ta là tâm ma của ông; cái Bùi gia mà ông ta vứt lại, là gông cùm xiềng xích đời ông. Còn Từ Hành ư..." Người chặt duyên bất lực lắc đầu: "Hắn chẳng qua... chỉ là người thế thân cho đại ca ông mà thôi."

Thế thân? Từ Hành là thế thân của đại ca?

Ánh mắt Bùi Cảnh nhích từng tấc, từng tấc một về phía Từ Hành. Màn sương mù dày đặc, xám xịt che khuất cả bầu trời. Trong một mớ hỗn mang trắng xóa, chẳng hiểu vì sao, khuôn mặt chữ quốc của Từ Hành dần dần nhòa đi, mờ mịt... thay vào đó, gương mặt của đại ca lại hiện lên rõ nét mồn một.

Đó là một gương mặt như thế nào? Rực rỡ như ánh dương. Tràn đầy tự tin. Kiêu ngạo ngút trời. Lại xen lẫn vài phần phóng túng bất cần, ung dung nhàn tản. Sự tự tin và nhàn tản ấy, là thứ mà Bùi Cảnh - mang phận con thứ - dẫu có dành cả đời cũng không tài nào học theo hay bắt chước được.

Bởi vì sự sủng ái của phụ thân và cơ nghiệp Bùi gia không tự dưng trên trời rơi xuống đầu ông ta. Ông ta phải căng mình ra như dây đàn, phải đi tranh, đi đoạt, đi đấu đá để giành lấy!

"Bùi Cảnh à..." Ánh mắt Ninh Phương Sinh ngập tràn thương xót: "Nói cho cùng, cả đời ông tranh giành, đấu đá, canh cánh trong lòng... cũng chỉ vì một ngụm nước ối mà thôi. Chấp niệm sâu thẳm nhất, suy cho cùng cũng xuất phát từ ngụm nước ối đó."*

*Nước ối ở đây ám chỉ xuất thân, nguồn gốc sinh ra từ bụng vợ cả hay vợ bé.

Bùi Cảnh kinh hãi lùi lại nửa bước, hồi lâu sau vẫn bi thương không thốt nổi nửa lời. Ông ta sống một giáp, ròng rã sáu mươi năm cuộc đời. Sáu mươi năm ấy, ông ta cứ mãi quẩn quanh, dây dưa hận thù chỉ vì một ngụm nước ối thôi sao? Chuyện, chuyện, chuyện này... sao có thể như vậy được?!

Bùi Cảnh ngây người, dường như nghe hiểu, lại như chẳng hiểu gì. Ánh mắt ông ta trống rỗng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, gương mặt trắng bệch, ngây dại.

Ninh Phương Sinh không nói tiếp với ông ta nữa, mà đột ngột xoay sang hướng khác: "Từ Hành, nói thử xem, vì sao ông lại chọn làm kẻ đào ngũ? Tước vị Trung Nghĩa Hầu rõ ràng có thể giúp ông và Từ gia hưởng vinh hoa phú quý thêm mấy đời. Trong đúng cái ngày Thái thượng hoàng tái đăng cơ, ông gây ra một trận náo loạn tày đình như vậy rốt cuộc là vì mục đích gì? Lẽ nào ông không sợ liên lụy đến cả gia tộc Từ gia sao?"

Từ Hành lướt ánh mắt nhạt nhòa qua Bùi Cảnh, trong đáy mắt vẫn vẹn nguyên sự khinh bỉ và ngạo nghễ như cũ. Sau đó, hắn quay sang nhìn Ninh Phương Sinh bằng ánh mắt sâu thẳm, tĩnh lặng. Rất lâu sau, khóe môi hắn cong lên một nụ cười bi tráng, khẽ đáp: "Chuyện này... kể ra thì dài lắm."

Dài đến đâu cơ chứ? Phải truy ngược lại tận cái giây phút binh bại như núi lở năm xưa.

Tay hắn nắm chặt phong quân báo, con ngươi chấn động kịch liệt, cả người run rẩy như cầy sấy. Làm quan bao nhiêu năm, dẫu có bị người ta truy sát, lưỡi đao kề sát cổ, Từ Hành cũng chưa từng chớp mắt sợ hãi. Nhưng khoảnh khắc ấy, hắn thực sự khiếp đảm.

Nỗi sợ thứ nhất: Đằng sau ba mươi vạn sinh mạng kia là ba mươi vạn gia đình tan nát. Hắn còn mặt mũi nào để đối diện với thiên hạ?

Nỗi sợ thứ hai: Mai này xuống suối vàng, hắn phải ăn nói ra sao với tiên đế?

Nhưng điều đáng sợ nhất là cái cục diện bế tắc trước mắt, làm sao để phá giải?

Không có thời gian để chìm đắm trong bi phẫn, hắn gạt nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi lập tức triệu tập quan viên Lục bộ, thức trắng đêm để bàn mưu tính kế ứng phó. Những vị đại thần ngày thường hùng hồn là thế, giờ phút này kẻ nào kẻ nấy câm như hến, mặt mày ủ rũ như đưa đám.

Giữa sự im lặng c.h.ế.t chóc ấy, một viên quan trẻ tên Ngụy Tĩnh Xuyên đứng ra tâu rằng: Trước mắt không còn cách nào khác, chỉ có thể lập tân quân!

Đó là câu nói khiến Từ Hành bừng sáng hy vọng nhất, nhưng cũng là câu nói khiến hắn tuyệt vọng đến tột cùng. Việc lập tân quân là để chặn đứng dã tâm tống tiền vô lối của bọn Ngõa Lạt, là để bảo toàn thể diện cho Hoa Quốc, và quan trọng nhất là giữ vững sự ổn định cho triều đình và quân đội. Đó cũng là cách duy nhất để xoa dịu ba mươi vạn oan hồn bỏ mạng nơi sa trường cùng gia quyến của họ.

Diệu kế một mũi tên trúng bốn đích này, quả thực không còn lời nào để chê. Thế nhưng, điều làm Từ Hành tuyệt vọng là, làm như vậy thì hoàng đế sẽ trở thành con cờ bị vứt bỏ! Khi một con cờ bị vứt bỏ không còn chút giá trị lợi dụng nào, ngài sẽ trở thành miếng mồi ngon mặc người xâu xé. Lỡ không may, ngài có thể phải vùi xác nơi đất Ngõa Lạt.

Con người ta suy cho cùng vẫn bị chi phối bởi tình cảm. Bao nhiêu năm ròng rã, hắn chứng kiến tiểu hoàng đế lớn lên từng ngày, tiến bộ từng chút một. Quân thần sáng tối kề cận, tình nghĩa sâu nặng hệt như sư đồ, lại tựa như phụ tử. Làm sao hắn nỡ nhẫn tâm nhìn hoàng đế biến thành một con cờ bỏ đi?

Nhưng trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng hiện tại, liệu còn diệu kế nào khả thi hơn việc lập tân quân không? Hết cách rồi. Tất thảy đều phải đặt đại cục lên hàng đầu!

Thế là hắn hỏi: "Lập ai?"

Ngụy Tĩnh Xuyên rành rọt đáp hai chữ: "Dự Vương."

Tiên đế cả đời dành trọn tâm huyết cho chính sự, vốn dĩ coi nhẹ chuyện nữ sắc, nên dòng dõi con cái vô cùng ít ỏi. Dự Vương là sự lựa chọn duy nhất. Từ Hành thường xuyên đi lại trong cung, dĩ nhiên không ít lần chạm mặt vị Dự Vương này. Nói câu nói thật từ đáy lòng, hắn không hề ưa Dự Vương.

Nguyên nhân đầu tiên chính là thân phận của hắn. Một đứa con rơi sinh ra ngoài giá thú căn bản không thể bước lên đài cao! Đây không phải là định kiến, mà là quy củ của tổ tông. Quy củ đó chính là lễ pháp. Từ cổ chí kim, chỉ có huyết mạch chui ra từ bụng chính thất mới được coi là đích xuất, mới là dòng dõi chính thống, mới có quyền thừa kế. Có con đích thì lập con đích, không có con đích thì lập con trưởng. Đứa con rơi xuất thân bất chính, thậm chí còn hèn kém hơn cả con của thiếp thất, thử hỏi ai mà thích cho nổi? Ai mà coi trọng cho được?

Thứ hai, vào cái ngày tiên đế băng hà, tiểu hoàng đế khóc nức nở đến c.h.ế.t đi sống lại, bi thương tột độ. Vậy mà vị Dự Vương này thì sao?

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.