Cuộc chiến nổ ra, kéo dài ròng rã hơn một tháng trời.
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi ấy, Từ Hành trông như già đi hơn chục tuổi. Nhưng người còn tiều tụy, tàn tạ hơn cả hắn lại chính là tân đế. Bởi lẽ, Đường thị vệ đã t.ử trận.
Từ Hành không rõ cái c.h.ế.t của Đường thị vệ diễn ra như thế nào. Nơi sa trường, sinh mạng con người cứ rụng xuống từng giây từng phút, xác c.h.ế.t chất cao như núi, có khi còn chẳng kịp xác nhận danh tính từng người. Nhưng có một điều Từ Hành nắm rất rõ: Sự hy sinh của Đường thị vệ đã giáng một đòn chí mạng vào tân đế.
Kể từ ngày hôm đó, trên môi tân đế không còn đọng lại nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ nữa. Đôi mắt trong veo sáng ngời kia cũng nhanh chóng nhuốm màu u ám. Ngài thậm chí chẳng buồn đụng đũa đến những bữa cơm, suốt ngày chỉ mượn trà thay nước.
Nhưng ngài là bậc đế vương kia mà! Trong lòng đế vương bắt buộc phải mang nặng giang sơn, mang nặng bách tính, mang nặng triều đường, tuyệt đối không được phép chỉ đau đáu nhớ nhung một tên thị vệ đã c.h.ế.t! Cứ đà này thì hỏng bét mất!
Thế là, Từ Hành tìm một cơ hội, quyết định vào cung dâng lời khuyên nhủ. Nào ngờ, hắn mới mở lời được nửa câu, tân đế đã lạnh lùng ngắt lời: "Khi còn trẻ, bên cạnh Từ đại nhân có những ai?"
Từ Hành ngớ người vì câu hỏi bất ngờ: "Tổ phụ, tổ mẫu, phụ mẫu, bằng hữu, thân giao, và cả đám hạ nhân hầu hạ lão thần."
"Trước năm lên bảy, bên cạnh trẫm chỉ có ba người: Mẫu thân, tên thái giám hầu hạ trẫm, và Tiểu Đường."
Tân đế rót cho mình một chén trà mới, chẳng vội vã uống mà cứ đăm đăm nhìn vào đó, không ngẩng đầu lên: "Từ khi trẫm bắt đầu có ký ức, Tiểu Đường đã túc trực bên cạnh. Trẫm ngủ trên giường, hắn ngủ ở chiếc ghế ngoài gian ngoài. Nửa đêm trẫm thức giấc hai lần, một lần để uống nước, một lần để đi tiểu, đều là do hắn hầu hạ. Trẫm muốn chơi, hắn ở bên cạnh làm bạn. Trẫm đọc sách, hắn ở ngoài sân luyện võ. Hai mươi năm qua... Từ đại nhân, hắn chưa từng rời trẫm quá mười trượng!"
Yết hầu của tân đế trượt lên trượt xuống, giọng nói bỗng chốc khản đặc nghẹn ngào: "Trẫm biết Hoa Quốc lúc này nguyên khí đại thương, trăm việc cần vực dậy, không phải là lúc để than mây khóc gió. Nhưng trẫm cũng là một con người bằng xương bằng thịt mà... Từ đại nhân, trẫm bắt buộc phải học cách làm người chứ."
Con người thì mới biết đau xót, biết nhớ thương, biết tiếc nuối. Còn đế vương ư? Trái tim của đế vương vốn dĩ phải lạnh lẽo như băng giá, chỉ được chứa đầy những toan tính và quyền mưu.
Từ Hành nghe thấu hàm ý sâu xa trong những lời ấy, nhưng lại chẳng mường tượng được rốt cuộc vị tân đế trước mặt đang nghĩ gì. Nếu Đường thị vệ quan trọng đến nhường ấy, tại sao ngay từ đầu ngài còn phái hắn ta đi nộp mạng?
"Khanh chắc chắn đang tự hỏi, vì cớ gì trẫm lại nhất quyết cử Tiểu Đường đi đúng không?"
Tân đế cười khổ một tiếng chua xót: “Bởi vì võ công của Tiểu Đường vô cùng cao cường. Bởi vì nhìn khắp chốn thâm cung này, người duy nhất trẫm có thể tin tưởng chỉ có mình hắn. Và cũng bởi vì... so với an nguy của Ngụy đại nhân, sự ỷ lại của trẫm đối với hắn hoàn toàn không đáng để nhắc tới."
Chính vì thế, ngài buộc phải phái người tín nhiệm nhất của mình ra trận, để bảo vệ một kẻ mang trong mình vận mệnh cứu vãn nguy cơ cho cả một quốc gia.
"Từ đại nhân, cho trẫm thêm nửa tháng nữa thôi. Trẫm không biết cách trị quốc, cũng chẳng thông thạo triều chính, nhưng trẫm phân biệt rõ điều gì là nặng, điều gì là nhẹ."
Bước ra khỏi hoàng cung, Từ Hành im lặng suốt dọc đường. Thạch Lương hỏi hắn bị làm sao, Từ Hành ngẫm nghĩ một chốc rồi hỏi ngược lại: "Nếu có một ngày ta nhắm mắt xuôi tay, ngươi sẽ nhớ thương ta được bao lâu?"
"Tất nhiên là nhớ thương lão gia cả đời rồi."
"Thế chỉ nhớ nửa tháng thôi có được không?"
"Không được." Thạch Lương cứng cổ cãi lại: "Tiểu nhân đâu phải loại súc sinh vô tình vô nghĩa."
Đêm đó, Từ Hành ngồi lặng lẽ trong thư phòng rất lâu, đầu óc chỉ quẩn quanh một câu hỏi duy nhất: Vị tân đế Triệu Quân Dương này rốt cuộc là loại người như thế nào?
Dường như có chút ngây thơ, có chút yếu đuối, lại có phần nhạy cảm.
Và dường như cũng là một người rất nặng tình nặng nghĩa.
...
Trận chiến kết thúc, quân Ngõa Lạt bị đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá, tháo chạy tán loạn. Khủng hoảng kinh đô chính thức được hóa giải.
Nửa tháng sau, thần sắc tân đế hồi phục như thường, bắt đầu quay lại xử lý triều chính. Nhờ có trận chiến này, uy danh tân đế đã cắm rễ vững vàng trong lòng văn võ bá quan, và lan tỏa đến cả bách tính trong kinh thành. Rất nhiều người lén lút rỉ tai nhau: So với ông vua phá gia chi t.ử trước kia, vị tân đế này tuy tính tình nhu nhược, nhưng hành sự trầm ổn hơn hẳn, thực sự xứng đáng ngồi trên ngai vàng.
Ngay lúc này, Thái hậu bí mật triệu kiến Từ Hành. Tựu trung mọi câu chuyện bà nói chỉ hướng đến một mục đích duy nhất: Bằng mọi giá phải cứu Thái thượng hoàng trở về!
Thực ra chuyện này, kể từ ngày đuổi được quân giặc, nó vẫn luôn chực chờ lởn vởn trong đầu Từ Hành. Thái hậu không cần dặn dò, tự hắn cũng đã có dự tính đó.
Cái ngày quân Ngõa Lạt bao vây kinh thành, chúng đã bày ra một chiêu vô cùng hiểm độc: Ép cựu hoàng đế Triệu Huyền Đồng phải gõ cửa thành.
Cái sự đê tiện ấy nằm ở chỗ: Nếu cổng thành mở ra, đám quân Ngõa Lạt đang phục kích trong bóng tối sẽ nhân cơ hội đạp tung cửa tràn vào. Còn nếu cổng thành đóng im lìm, hình ảnh một vị cựu hoàng đế từng cao cao tại thượng giờ đây lại t.h.ả.m hại đến mức bị bức bách gõ cổng thành van xin hệt như một con ch.ó hoang... thật sự là đòn chí mạng đ.á.n.h thẳng vào sĩ khí của binh sĩ canh thành.
Hôm đó, Từ Hành lắng nghe từng hồi đập cửa vang vọng ấy, cảm giác như nắm đ.ấ.m của Thái thượng hoàng không phải đang giáng xuống mặt cổng, mà đang đ.ấ.m thẳng vào trái tim hắn. Cõi lòng hắn đau đớn không sao chịu nổi.
Một là vì có tội với trọng thác của tiên đế; hai là xót xa cho thể diện của Hoa Quốc bị chà đạp tơi bời. Nhưng nguyên nhân sâu xa nhất, chính là cái ân tình quân thần kề vai sát cánh suốt bao năm qua. Cái ân tình ấy là do từng ngày từng tháng, từng sự kiện một, từ từ tích tụ lại, đồng hành mà ra, chịu đựng mà thành. Nó thoạt trông nhẹ tựa lông hồng, nhưng đủ sức làm nước chảy đá mòn.
Dẫu cho đứa con trong nhà có phá phách, hư hỏng đến đâu thì vẫn là núm ruột do mình dứt ra. Từ Hành dù thế nào cũng không nỡ nhìn Thái thượng hoàng rơi vào t.h.ả.m cảnh nhường ấy.
Nút thắt của vấn đề chỉ còn nằm ở một điểm duy nhất: Tân đế có đồng ý hay không? Nếu ngài gật đầu, mọi chuyện tiếp theo sẽ vô cùng suôn sẻ.
Từ Hành trầm ngâm hồi lâu rồi bẩm báo với Thái hậu: "Chuyện này không thể vội vàng, phải tính toán kỹ lưỡng từng bước một. Nhưng thần nhất định sẽ dốc toàn lực."
Bước tính toán đầu tiên chính là dò hỏi ý tứ của hoàng đế.
Sau buổi lâm triều ngày hôm đó, tân đế như thường lệ triệu tập hắn và vài vị đại thần khác đến ngự thư phòng để bàn bạc. Sau khi giải quyết xong chuyện quốc sự, hắn lân la ướm thử vài câu. Ngờ đâu mới nói được vài chữ, tân đế đã chẳng thèm nghe nốt, tối sầm mặt mũi xua tay đuổi tất cả ra ngoài.
Về đến nhà, hắn thở dài nói với Thạch Lương: "Xem ra bệ hạ không muốn đón Thái thượng hoàng về rồi."
Thạch Lương đi theo hắn hàng chục năm trời, xưa nay luôn răm rắp nghe lời hắn. Nhưng lần này, Thạch Lương bất ngờ phản bác: "Đổi lại là tiểu nhân, tiểu nhân cũng chẳng đời nào đồng ý! Triều đường vất vả lắm mới yên ổn được một chút, lão gia đừng có đ.â.m đầu vào mấy cái chuyện làm ơn mắc oán ấy nữa." Ngập ngừng một lát, Thạch Lương bồi thêm một câu: "Vả lại... người đó cũng chẳng đáng để cứu."
Đúng là không đáng thật.
Từ chuyện khăng khăng đòi ngự giá thân chinh, đến chuyện t.h.ả.m bại, rồi lại đến chuyện bị bức ép gõ cổng thành... từng hành động, từng việc làm của ngài ấy đều phơi bày toàn bộ khuyết điểm, sự yếu kém yếu đuối của bản thân ra trước thiên hạ.
Người đời đều rỉ tai nhau rằng Thái thượng hoàng đã nhìn lầm người, nhẹ dạ cả tin cái tên cẩu tặc Tiết Uyên. Nhưng trong thâm tâm Từ Hành hiểu rất rõ: Căn nguyên của mọi sai lầm luôn nằm ở chính bản thân Thái thượng hoàng, chứ chẳng phải do ai khác xúi giục. Từ nhỏ đến lớn, ngài ấy sống quá suôn sẻ. Con người ta khi gặp thời vận hanh thông sẽ sinh ra thói kiêu căng ngạo mạn. Sống lâu trong cái kén đó, ngài ấy bắt đầu ảo tưởng sức mạnh, tự cho mình là vạn năng cái thế. Rồi dần dà, ngài trở nên phù phiếm, cao ngạo, và chẳng thèm lọt tai một câu can gián nào.
"Thạch Lương à, dẫu sao ngài ấy cũng là con trai của tiên đế, tiên đế trước lúc băng hà đã gửi gắm ngài ấy cho ta..."
"Lão gia! Những năm qua, vì ngài ấy mà tóc lão gia bạc đi bao nhiêu sợi rồi? Lão gia chẳng có lỗi gì với tiên đế cả!"
Thạch Lương không muốn nghe thêm, vùng vằng ngắt lời: "Cái hồi ngài ấy nằng nặc đòi xuất chinh, lão gia dập đầu dập gối quỳ lạy khuyên can hết lần này đến lần khác, quỳ đến mức suýt thì mắc chứng viêm khớp luôn, ngài ấy có chịu lọt tai lấy nửa chữ không? Chẳng cần nhiều, chỉ cần ngài ấy chịu nghe lão gia nửa câu thôi, thì làm gì có cơ sự ngày hôm nay! Lão gia à, ngài cứ coi như ngài ấy c.h.ế.t quách đi cho rồi, bớt lo chuyện bao đồng nữa đi!"
"To gan!"
"Hôm nay lão gia có bảo tiểu nhân to gan, tiểu nhân cũng nhất định phải nói!" Thạch Lương quỳ sụp xuống đất, lớn giọng:
"Lão gia có biết cái tên cẩu tặc Tiết Uyên bị đào mả tổ rồi không? Kẻ nào đào? Là gia quyến của ba mươi vạn vong hồn kia lôi đình phẫn nộ đấy! Bọn họ chỉ muốn đào mỗi mả tổ của Tiết Uyên thôi sao? Sai bét! Nói một câu mạo phạm, trong thâm tâm bọn họ, kẻ bọn họ muốn quật mồ cuốc mả nhất chính là mả tổ của vị kia kìa! Chẳng qua là không có lá gan đó thôi!
Tiểu nhân tuy chỉ là kẻ ăn người ở thấp hèn, nhưng cũng biết hai chữ cốt khí viết ra sao. Nếu đổi lại tiểu nhân là người gây ra tai họa tày trời này, đừng nói là vác cái mặt dày ra gõ cửa thành xin xỏ, riêng chuyện đắc tội với ba mươi vạn sinh linh c.h.ế.t oan uổng kia, tiểu nhân đã không còn mặt mũi nào mà sống trên cõi đời này nữa rồi!"
Từ Hành đăm đăm nhìn Thạch Lương quỳ dưới sàn nhà, một hồi lâu sau chẳng thốt nổi nửa lời.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]