Đêm hôm đó, Từ Hành gặp phải một giấc mộng. Trong mộng, tiên đế chậm rãi bước đến bên giường, gương mặt hầm hầm phẫn nộ trách móc:
"Trẫm năm xưa giao phó thằng nghịch t.ử đó cho khanh là để khanh rèn giũa nó đi theo con đường chính đạo, bảo vệ nó bình an, không để quyền thần thao túng nó, không để gian thần hãm hại nó. Từ Hành! Khanh đã làm tròn bổn phận của mình chưa?"
Từ Hành giật b.ắ.n mình, hoảng hốt bật dậy. Mở choàng mắt ra mới biết chỉ là một giấc mộng. Thế nhưng, từng lời oán trách của bậc đế vương trong giấc mộng ấy lại rõ ràng đến từng âm tiết. Từ Hành toát mồ hôi hột, lạnh toát cả sống lưng.
Trời vừa sáng, hắn gọi Thạch Lương đến trước mặt: "Sao ngươi không hỏi thử xem, cớ gì ta nhất định phải đón Thái thượng hoàng trở về?"
"Thế vì sao vậy thưa lão gia?"
"Vì ơn phó thác của tiên đế, ta không dám không cứu. Vì thân phận đế vương đang lưu lạc xứ người, ta không thể không cứu. Và vì chút tình nghĩa thầy trò, ta không nỡ không cứu."
Thạch Lương lẳng lặng nhìn hắn, cuối cùng vẫn không kìm được tiếng thở dài: "Lão gia nhất định phải làm vậy sao?"
"Nhất quyết phải làm. Bằng không, nửa đời còn lại ta sống không yên lòng."
Hồi lâu sau, Thạch Lương khẽ gật đầu. Ông ta theo hầu lão gia hàng chục năm trời, hiểu rất rõ một điều: Trên đời này chẳng có mấy ai cản nổi quyết định của lão gia. Chuyện gì lão gia đã muốn làm, thì chắc chắn sẽ làm cho bằng được.
Những tháng ngày sau đó, Từ Hành hành động vô cùng ráo riết, thủ đoạn vừa cứng rắn vừa mưu lược. Hắn tìm gặp Ngụy Tĩnh Xuyên, dùng những lời lẽ thấu tình đạt lý, phân tích lợi hại thiệt hơn để thuyết phục y đứng ra khuyên giải hoàng đế. Hắn tập hợp toàn bộ thế lực ủng hộ việc đón Thái thượng hoàng trở về, tổ chức dâng tấu sớ luân phiên, dùng sức ép dư luận ép hoàng đế. Hắn còn ngấm ngầm xúi giục Thái hậu tạo sức ép từ phía hậu cung. Còn bản thân hắn thì hết lần này đến lần khác xông vào ngự thư phòng, ép hoàng đế phải đưa ra quyết định.
Hoàng đế ban đầu chỉ ậm ừ cho qua chuyện, sau chuyển sang lảng tránh. Tránh không thoát nữa thì nghe tai này lọt tai kia, cứ để mặc Từ Hành nhảy chồm chồm, bày đủ trò quấy rối. Nhưng cái thói của Từ Hành là càng bị cản trở, càng hăng hái chiến đấu.
Trong khi đó, trước sức ép dồn dập từ phía triều thần và Thái hậu, sắc mặt hoàng đế ngày một xám xịt khó coi.
Từ Hành lạnh lùng quan sát, quyết định tung ra đòn chí mạng cuối cùng. Hắn quỳ gối trước mặt hoàng đế không chịu đứng lên! Hắn thừa biết chiêu trò ép buộc này có phần bức người quá đáng, nhưng hắn không còn sự lựa chọn nào khác. Bởi vì kéo dài thêm một ngày, Thái thượng hoàng càng gặp nguy hiểm thêm mười phần.
Hoàng đế tức giận phất tay áo bỏ đi, bỏ mặc hắn một mình trong ngự thư phòng rộng lớn. Hắn cứ quỳ mãi trên nền gạch xanh buốt giá, hai đầu gối bắt đầu đau nhức nhối. Thế nhưng lạ thay, chân càng đau, lòng hắn lại càng tĩnh lặng. Dường như những cơn đau ấy đang giúp hắn gánh bớt những dằn vặt, day dứt trong thâm tâm.
Bùi Cảnh nói không sai. Phải chi ngày trước hắn dũng cảm lấy cái c.h.ế.t ra can ngăn, liệu mọi chuyện có kết cục khác đi không?
Trời về khuya, hoàng đế Triệu Quân Dương bất thình lình xuất hiện. Ngài chỉ khoác trên mình chiếc áo trong màu trắng, thân hình gầy gò, dáng vẻ mỏng manh ốm yếu. Ngài lặng lẽ bước đến trước mặt Từ Hành, không nói một lời.
Từ Hành ngước mắt lên nhìn, mới phát hiện ra sâu trong ánh mắt ngài chất chứa một ngọn lửa giận dữ đang bị đè nén đến cùng cực. Thật lâu sau, Triệu Quân Dương mới cất giọng trầm đục:
"Ngày ấy Từ đại nhân đến Dự Vương phủ, ép ta ngồi lên ngôi báu, ta đã hỏi Từ đại nhân hai câu: Đến khi hoàng huynh trở về, ta phải làm sao? Hoàng huynh phải làm thế nào?
Ngày hôm nay, ngài lại quỳ trước mặt ta, ép ta cử sứ giả sang Ngõa Lạt cầu hòa. Ta vẫn xin lặp lại hai câu hỏi đó với Từ đại nhân: Huynh ấy trở về, ta phải làm sao? Huynh ấy phải làm thế nào?"
Trái tim Từ Hành đau nhói như bị kim châm. Ngài không xưng "Trẫm", mà lại xưng "Ta". Cuộc nói chuyện này không còn là sự đối thoại giữa quân vương và thần t.ử nữa, mà là những lời rút ruột rút gan giữa hai người đàn ông với nhau.
Từ Hành há miệng định nói, nhưng lại nghẹn ứ, chẳng tìm ra nổi lời biện minh. Đúng vậy, năm đó Dự Vương quả thực đã hỏi hai câu ấy. Hắn đã dùng ba chữ "Thái thượng hoàng" để hợp thức hóa thân phận của cả hai người.
Thực ra, đó chỉ là kế hoãn binh. Khi đó Thái thượng hoàng đang rơi vào tay giặc, lại còn mang thân phận con tin. Hai yếu tố ấy gần như định đoạt kết cục cửu t.ử nhất sinh của Thái thượng hoàng. Nào ai ngờ đâu, quân Ngõa Lạt cho dù có bại trận t.h.ả.m hại cũng không chịu ra tay sát hại Thái thượng hoàng. Ngài vẫn sống sờ sờ ra đấy. Nhìn khắp thiên hạ, lục lọi sử sách cũng khó tìm được một kỳ tích vô tiền khoáng hậu như vậy.
"Bệ hạ à, ngài ấy vẫn còn sống. Chỉ cần ngài ấy còn thở, lão thần không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu. Nếu không làm thế, lão thần còn mặt mũi nào xuống suối vàng bái kiến tiên đế nữa?"
Từ Hành ngẩng đầu đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Triệu Quân Dương: "Đó là những lời đứng trên lập trường cá nhân của lão thần, là chút tư tâm hẹp hòi của bề tôi.
Nhưng nếu đứng trên lập trường của bệ hạ thì sao? Trận chiến vừa qua đã vang danh uy vũ của bệ hạ. Thiên hạ này có ai không ca ngợi bệ hạ là người gánh vác trọng trách giữa thời nguy khó, một tay xoay chuyển càn khôn? Đó là một khởi đầu rực rỡ, nhưng chỉ mới là sự khởi đầu thôi!
Bệ hạ và Thái thượng hoàng đều là cốt nhục của tiên đế, m.á.u mủ tình thâm, tình huynh đệ ruột thịt. Nếu bệ hạ ngoảnh mặt làm ngơ, để mặc hoàng huynh của mình làm con tin nơi nước địch, e rằng sẽ bị người đời cười chê muôn thuở. Đến lúc đó, sử sách sẽ ghi chép lại việc này như thế nào đây?"
Những lời này hệt như một mũi d.a.o găm, đ.â.m thẳng vào trái tim Triệu Quân Dương: "Từ đại nhân?"
"Thần vẫn chưa nói xong. Còn một lập trường nữa, bệ hạ đã suy nghĩ tới chưa?"
"Lập trường nào?"
"Lập trường vì đại nghĩa quốc gia, gia tộc!"
Từ Hành hít sâu một hơi: "Hoa Quốc ta xây dựng cơ đồ trăm năm, chưa từng có một vị quân vương nào phải chịu nhục làm con tin! Bỏ mặc ngài ấy, thể diện của triều đình sẽ bị chà đạp tơi bời, biến thành trò cười cho thiên hạ. Đó là nguyên nhân thứ nhất.
Nguyên nhân thứ hai, Thái thượng hoàng trị vì mười mấy năm, không ít bá quan văn võ là do đích thân ngài ấy cất nhắc bồi dưỡng. Trong thâm tâm họ vẫn luôn hướng về ngài ấy. Nhưng đồng thời, cũng có không ít người căm ghét ngài ấy, chỉ hận không thể rủa ngài ấy bỏ xác xứ người.
Triều đường vì thế mà chia thành hai phe: Phe muốn đón về và phe muốn từ chối. Hai phe đấu đá lẫn nhau, lòng người ly tán. Mà lòng người một khi đã rã rời, thì biên phòng hay nội chính đều sẽ rối ren loạn lạc.
Bệ hạ ơi, Hoa Quốc ta vừa trải qua một kiếp nạn, chính là lúc trăm việc cần khôi phục, không thể chịu thêm bất kỳ sóng gió nào nữa! Bệ hạ dẫu vì giang sơn Hoa Quốc, cũng nên phái sứ giả đi hòa đàm đi thôi."
Nói đến đây, hai mắt Triệu Quân Dương đã đỏ hoe, sắc mặt sa sầm đáng sợ.
"Từ đại nhân bớt vòng vo Tam Quốc đi! Ta chỉ hỏi ngài một câu thôi: Nếu huynh ấy trở về, ta phải làm sao, huynh ấy phải làm thế nào?"
"Bệ hạ vẫn là bệ hạ, là ngôi cửu ngũ chí tôn. Thiên hạ vẫn là thiên hạ, tất thảy đều nằm trong tay bệ hạ. Còn Thái thượng hoàng..."
Từ Hành từ từ cúi thấp người xuống: “Lão thần chỉ cầu bệ hạ chừa cho ngài ấy một chốn nương thân, ban cho ngài ấy ba bữa cơm đạm bạc qua ngày. Ngoài điều đó ra, lão thần tuyệt không đòi hỏi gì thêm."
Chữ cuối cùng vừa thốt ra, bao trùm xung quanh chỉ còn lại sự im lặng c.h.ế.t chóc. Dường như mọi ân oán, sống c.h.ế.t, giằng xé, đấu tranh... đều bị nhấn chìm vào khoảng không tĩnh mịch này. Rất lâu sau, Triệu Quân Dương bỗng bật cười nhạt: "Từ đại nhân, trẫm vẫn còn nhớ khanh từng nói với trẫm một câu thế này: Lương thiện không giúp trẫm ngồi vững trên giang sơn này."
Tim Từ Hành hẫng đi một nhịp. Đúng vậy, câu nói đó chính là do hắn phát ngôn.
Từ xưa đến nay, kẻ có thể ngồi lên ngai vàng chưa từng có ai là kẻ thiện lương. Bọn họ đều là những nhân vật m.á.u lạnh vô tình, sát phạt quyết đoán. Đó là một thiết luật bất di bất dịch. Những kẻ mềm lòng, nhân từ thường sẽ chuốc lấy kết cục bi thảm. Nếu đặt mình vào vị trí của hoàng đế Triệu Quân Dương, chỉ có người c.h.ế.t mới không gây ra sự đe dọa nào. Nếu không, ngày sau chắc chắn sẽ còn ẩn chứa những hậu họa khôn lường. Chẳng phải hắn vừa nói đó sao, trong triều vẫn còn rất nhiều kẻ hướng trái tim về Triệu Huyền Đồng. Bọn họ mong ngóng Triệu Huyền Đồng trở về, rốt cuộc là vì mưu tính lợi ích gì, mang theo âm mưu gì, nào có ai hay biết?
Từ Hành thẳng lưng lên, nhìn sâu vào đôi mắt hằn vằn tơ m.á.u của hoàng đế. Tâm can hắn đột nhiên trở nên tĩnh lặng kỳ lạ.
"Bệ hạ, sự lương thiện quả thực không thể giúp ngài củng cố giang sơn, nhưng nó có thể khiến cõi lòng bình an. Đêm nhắm mắt lại, có thể ngủ một giấc thật yên giấc, thanh thản."
"Thanh thản!" Triệu Quân Dương nghe hai chữ ấy, chầm chậm khép hờ mí mắt.
Từ Hành nhìn rất rõ, hàng lông mi dài của ngài khẽ rung lên dữ dội vài nhịp. Sắc mặt căng cứng lạnh lùng, tựa hồ đang cố kìm nén một nỗi uất hận tột cùng. Lát sau, ngài khàn giọng nói: "Ngồi trên cái vị trí này, trừ phi bước chân xuống hoàng tuyền, nếu không sẽ vĩnh viễn chẳng có được một giấc ngủ thanh thản... Từ đại nhân..."
Ngài đột ngột mở trừng mắt, ánh mắt sáng rực tựa ngọn đuốc đăm đăm nhìn Từ Hành: “Vì khanh đã phò tá trẫm lên ngôi báu, giúp trẫm đẩy lui quân địch... Trẫm nể mặt khanh... sẽ lương thiện một lần này!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]