Từ Hành làm việc xưa nay luôn dứt khoát, quyết đoán.
Người đầu tiên ông tìm đến chính là Thái hậu.
Sau ba lần dâng tấu sớ, Thái hậu cuối cùng cũng thấy phiền, đành phải truyền gọi ông.
Từ Hành từng qua lại với Thái hậu rất nhiều lần. Lần khiến ông nhớ sâu sắc nhất là ở linh đường của tiên đế. Khi ấy, người phụ nữ trẻ tuổi khoác trên mình bộ tang phục bằng vải gai thô ráp, vóc dáng thanh đạm không chút trang sức, một tay nắm chặt lấy vị Thái t.ử còn nhỏ dại đứng trước mặt. Một già một trẻ, một mẹ góa một con côi, hai mẹ con nương tựa vào nhau giữa linh đường rộng lớn, bóng dáng mỏng manh như ngọn nến tàn trước gió.
Khoảnh khắc đó, Từ Hành đã âm thầm thề độc trong lòng: Nhất định phải dốc cạn sức lực phò tá tiểu quân vương, để an ủi vong linh tiên đế trên trời.
Thế nhưng giờ phút này, Thái hậu đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế phượng, khoác bộ cung trang lộng lẫy uy nghiêm, không giận mà tự sinh uy. Dáng vẻ ấy, dẫu nhìn thế nào cũng không thể hòa làm một với bóng hình người phụ nữ mỏng manh trong ký ức.
Trong lòng Từ Hành bỗng dấy lên một mối nghi hoặc: Trong cái đêm mưa gió binh biến ấy, Thái hậu rốt cuộc đóng vai trò gì? Bà hoàn toàn không hay biết, hay cũng chính là một kẻ can dự vào trong?
Ngay khi Từ Hành vừa dập đầu xong, đang chuẩn bị đứng lên mở lời, thì Thái hậu đột nhiên lên tiếng: "Đứa cháu nội của Từ đại nhân năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Đã bắt đầu vỡ lòng đọc sách chưa?"
Tim Từ Hành thót lên một nhịp: "Bẩm, cháu thần năm nay tám tuổi, đang theo thần đọc sách ạ."
Thái hậu mỉm cười nhạt: "Ai gia còn nghe nói, cháu gái của Từ đại nhân vô cùng lanh lợi đáng yêu. Điều nuối tiếc lớn nhất đời ai gia chính là không sinh được một mụn con gái ngoan ngoãn. Xem ra, vẫn là Từ đại nhân có phúc."
Lời của bậc bề trên, chưa từng có chữ nào là nói suông. Việc bà đột nhiên nhắc đến cháu trai, cháu gái của ông ngay lúc này, rõ ràng là muốn chặn họng ông lại. Thế nhưng, Từ Hành nào phải kẻ dễ bị dọa sợ.
"Bẩm Thái hậu, hôm nay thần đến đây là vì chuyện..."
"Phu nhân nhà Từ đại nhân, ai gia cũng từng gặp qua rồi, quả là một người vô cùng dịu dàng, hiền thục." Giọng Thái hậu vẫn cứ đều đều, không nhanh không chậm ngắt lời.
"Năm xưa trong bữa yến tiệc thưởng hoa của ai gia, phu nhân cứ ngồi lặng lẽ một mình ở góc khuất. Ai gia lại vốn thích những người tĩnh lặng, nên mới gọi phu nhân đến bên cạnh.
Ai gia hỏi bà ấy: 'Các vị cáo mệnh phu nhân khác đều nhân cơ hội này để trò chuyện, kết giao đủ giới, sao Thôi phu nhân lại cứ ngồi cứng đơ như khúc gỗ vậy?' Từ đại nhân, khanh đoán xem bà ấy trả lời thế nào?
Bà ấy nói: 'Thần thiếp xuất thân từ chốn nhỏ bé, miệng mồm vụng về. Thần thiếp sợ lỡ nhỡ một lời nói sai, lại đắc tội với người ta.'
Nghe vậy, ai gia phì cười, bảo bà ấy: 'Chính vì xuất thân từ nơi nhỏ bé nên mới càng phải kết giao, càng phải qua lại. Một là để trợ lực cho con đường thăng tiến của trượng phu, hai là cũng tìm được vài người bạn tâm giao. Bằng không, cứ rúc mãi trong cái sân viện chật hẹp ấy thì còn gì là thú vị nữa?'
Nghe ai gia nói thế, bà ấy cũng mỉm cười. Bà ấy đáp: 'Bẩm Thái hậu, tháng ngày rúc trong sân viện thực ra lại rất thú vị. Cứ bận rộn chăm lo cho con gái, lo toan cho phu quân, bất tri bất giác một ngày đã trôi qua. Còn cái gọi là bạn bè, suy cho cùng cũng chỉ là người lợi dụng ta, ta lợi dụng người, không kết giao cũng chẳng sao.'
Ai gia lại hỏi: 'Lẽ nào phu nhân không có chí hướng gì lớn lao ư?'
Bà ấy lắc đầu: 'Phu quân được bình an khỏe mạnh, con gái và con rể sống hòa thuận êm ấm, đó chính là chí hướng lớn nhất của thần thiếp rồi'."
Nói đến đây, Thái hậu dừng lại một nhịp, sắc mặt từ từ chìm xuống.
"Từ đại nhân à, khanh và Thôi phu nhân xưa nay luôn đồng tâm đồng đức. Chút chí hướng nhỏ nhoi ấy của bà ấy, khanh dù sao cũng phải bận tâm đoái hoài đến chứ."
Chỉ một câu nói nhẹ bẫng, đã bóp nghẹt chuẩn xác vào đúng điểm yếu chí mạng của Từ Hành.
Trước lúc Từ Nhu lâm chung, ông đã Trịnh trọng hứa với bà rằng: Ba năm sau sẽ cáo lão hoàn hương, đưa con gái về Tấn Trung, rồi sẽ thường xuyên ra mộ thăm bà. Đó là lời hứa của ông, chưa một lần nào ông thất hứa.
Thế nhưng, tiền đề để không thất hứa là ông phải sống thật tốt, và con gái ông cũng phải sống thật tốt. Mà lúc này đây, cái giá để cha con ông được "sống tốt" chính là ngậm miệng lại! Bắt buộc phải ngậm miệng lại! Nếu không...
Từ Hành sống trên đời năm mươi ba năm, chưa từng bị kẻ nào nắm thóp thao túng. Nào ngờ hôm nay, ông lại bị một người phụ nữ chốn thâm cung bóp nghẹt đến mức không thở nổi.
Sự kinh ngạc, phẫn nộ và không cam lòng cuộn trào trong lồng ngực, nhưng tứ chi bách hài lại rã rời, mềm nhũn, chẳng thể gom nổi lấy một chút dũng khí để phản kháng.
Cũng khó trách tại sao người trong thiên hạ ai ai cũng thèm khát được ngồi lên chiếc ghế kia, dẫu có phải diễn cảnh cha g.i.ế.c con, con g.i.ế.c cha, huynh đệ tương tàn. Bởi lẽ, một khi đã ngồi lên đó, chỉ một lời nói tuôn ra cũng đủ để nâng kẻ khác lên chín tầng mây, hoặc dìm cả gia tộc người ta vào cảnh nhà tan cửa nát.
Đến giờ phút này, Từ Hành nhận thức vô cùng rõ ràng: Lần này, bộ xương cốt của ông không thể cứng rắn được nữa rồi. Trăm năm sau, ông phải hợp táng cùng Từ Nhu. Nếu lời hứa không được thực hiện, ông còn mặt mũi nào xuống suối vàng gặp nàng đây?
Nghĩ vậy, ông vén vạt áo, quỳ sập cả hai đầu gối xuống đất: "Lão thần không cầu xin điều gì khác, chỉ thỉnh cầu được gặp ngài ấy một lần cuối, dập đầu trước ngài ấy ba cái để liễu cõi lòng."
Thực ra, đây chỉ là một lời nói dối. Mục đích thực sự của ông khi muốn gặp Triệu Quân Dương không phải là để dập đầu, mà là muốn nhắn nhủ ngài ấy một câu: "Còn rừng xanh sợ gì không có củi đốt. Hãy ráng sống cho tốt, còn sống là còn cơ hội!"
Thái hậu chìm trong trầm mặc rất lâu, cuối cùng cũng thở dài một tiếng: "Năm xưa Thái thượng hoàng có thể bình an trở về, Từ đại nhân công lao không thể đong đếm. Ân tình này ai gia vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, hôm nay coi như trả dứt cho khanh vậy."
Từ Hành âm thầm nghiến răng trèo trẹo.
Cái cụm từ "Công lao không thể đong đếm" kia, nghe sao mà chói tai, mỉa mai đến cùng cực!
...
Sau cái đêm mưa gió ấy, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh, đất trời bắt đầu tuôn tuyết rơi. Tuyết bay lả tả suốt hai ngày liền, phủ trắng xóa một lớp dày cộp trên những mái hiên.
Từ Hành bước vào khoảng sân nhỏ, liếc mắt một cái đã thấy Triệu Quân Dương chắp tay sau lưng, đứng lặng thinh bên bệ cửa sổ. Ngài khoác trên mình bộ y phục đen tuyền, sắc mặt tái nhợt đến mức gần như trong suốt. Ngài gầy đi nhiều quá, gầy đến độ bộ quần áo cũ kỹ kia cứ như đang treo lỏng lẻo trên một bộ xương khô.
Thấy Từ Hành bước tới, ngài khẽ mỉm cười.
"Ta nằm mơ cũng không ngờ tới, người đầu tiên bước vào cái sân viện này, lại là khanh đấy, Từ đại nhân."
Lòng Từ Hành đau như d.a.o cắt. Ông lảo đảo lao thẳng vào trong phòng, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt ngài, hai hàng nước mắt đục ngầu tuôn rơi: "Bệ hạ ơi!"
Triệu Quân Dương cúi người đỡ ông đứng dậy, nhìn sâu vào đôi mắt ông, cười bảo: "Chỗ ta ở giờ đơn sơ lắm, chẳng có trà ngon đãi khanh đâu. Để ta đun một ấm nước tuyết cho khanh uống tạm nhé."
Nói rồi, ngài gom chút tuyết đọng trên bệ cửa sổ cho vào ấm, đặt lên bếp lò đang rực than đỏ rực.
"Hồi còn nhỏ, mỗi bận tuyết rơi, mẹ ta đều cất công thu gom chút tuyết sạch mang về để đun trà. Ngày đó ta còn chưa nếm được vị, cứ nghĩ nước tuyết thì cũng có khác gì nước giếng đâu. Nhưng mẹ bảo, có rất nhiều thứ trên đời, phải đợi đến khi lớn tuổi hơn một chút, trải qua nhiều chuyện rồi, mới có thể nếm ra được cái hương vị sâu xa của nó."
Vừa nói, ngài vừa cầm lấy một chiếc chén trà trên bàn, dùng tuyết lau qua lau lại cho sạch, rồi nhét vào tay Từ Hành.
"Cái này ta dùng rồi, Từ đại nhân đừng chê bẩn nhé." Ngài lại đảo mắt nhìn quanh, bật cười chua xót: "Hết cách rồi, ta xin bọn họ thêm một cái chén, nhưng chẳng ai thèm ngó ngàng đến ta."
Trái tim Từ Hành như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau nhói đến mức không thở nổi. Bàn tay cầm chén trà của ông run lên bần bật.
"Lão thần đến chuyến này... chỉ mong bệ hạ hãy bảo trọng long thể." Ông hạ giọng, dùng mức âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy, gấp gáp dặn dò: "Chỉ cần bệ hạ vẫn sống tốt, thần nhất định sẽ tìm cách cứu bệ hạ ra ngoài!"
Triệu Quân Dương lẳng lặng nhìn ông. Nhìn rất lâu, dường như ngài không dám tin những lời này lại có thể thốt ra từ miệng Từ Hành. Một lúc lâu sau, ngài chợt bật cười: "Từ đại nhân không hỏi xem mấy ngày qua sống trong cái lãnh cung đơn sơ tồi tàn này, ta ngủ có ngon không à?"
Từ Hành sững sờ.
"Không giấu gì khanh, đây là những giấc ngủ ngon nhất của ta trong suốt bảy năm qua đấy. Ngủ một mạch từ tối đến sáng, chẳng mộng mị gì." Nụ cười của ngài tràn đến tận khóe mắt: "Thật sự rất yên bình, rất an lòng."
Yên bình?
An lòng!
Cổ họng Từ Hành nghẹn đắng, khô khốc. Mọi lời muốn nói đều mắc kẹt lại nơi yết hầu.
"Lương thiện không giữ nổi giang sơn này, nhưng lại đổi được sự thanh thản trong tâm hồn. Nhắm mắt giữa đêm thâu, mới có được một giấc ngủ an lòng... Nếu ta nhớ không lầm, câu nói này chính là do Từ đại nhân đã nói với ta thì phải."
Ngài gật gù: "Mấy ngày nay trải nghiệm thử, quả nhiên lời của Từ đại nhân nói không sai chút nào."
Nói đoạn, ngài cúi người nhấc chiếc ấm đang tỏa khói trắng nghi ngút trên lò than, rót một chút nước nóng vào chén trà của Từ Hành, rồi khẽ cười nói:
"Từ Hành, ta phải cảm ơn khanh!"
Choang…
Bàn tay Từ Hành nới lỏng. Chén trà rơi thẳng xuống đất, vỡ tan tành thành từng mảnh vụn.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]