Tại sao Vệ Đông Quân vẫn chưa tỉnh?
Bởi vì nàng đã lạc đường.
Cánh cửa thành Uổng T.ử "lạch cạch" đóng lại. Chỉ trong một cái chớp mắt, tòa thành khổng lồ ấy đã biến mất tăm.
Ngay sau đó, Ninh Phương Sinh không thấy đâu, Bùi Cảnh đứng cạnh nàng cũng biến mất. Xung quanh chỉ còn lại một màu trắng xóa vô tận.
Vệ Đông Quân bắt đầu hoảng hốt. Chặt duyên kết thúc, đồng nghĩa với việc mộng cảnh của Bùi Cảnh cũng chấm dứt, lão ta đáng lẽ giờ này đã phải tỉnh giấc. Vậy tại sao nàng vẫn còn bị mắc kẹt ở đây? Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Đang mải suy nghĩ, trước mắt nàng bỗng lóe lên một tia sáng. Ở phía xa xa có một vệt sáng hắt xuống. Không kịp chần chừ, Vệ Đông Quân cắm cúi bước về phía có ánh sáng đó.
Khi bước đến bước thứ bốn mươi chín, một tòa trang viên đột ngột hiện ra. Cánh cổng gỗ "kẽo kẹt" tự động mở tung. Mí mắt Vệ Đông Quân giật liên hồi.
Nàng mừng rỡ đến phát điên. Nàng nhận ra nơi này! Đây là trang viên của tiểu thúc!
Hóa ra, từ trong giấc mộng của Bùi Cảnh, nàng đã bị kéo thẳng vào giấc mộng của chính mình. Là tiểu thúc đang báo mộng cho nàng! Vậy lần này, bí mật mà thúc ấy muốn tiết lộ là gì?
Cố nén sự kích động, Vệ Đông Quân xách váy lên, sải những bước dài bước qua bậu cửa. Bên trong là một dãy nhà nằm san sát nhau. Căn phòng ở tận cùng vẫn đang sáng đèn, văng vẳng có tiếng người đang nói chuyện.
Nàng rón rén bước tới bên cửa sổ, chấm chút nước bọt lên ngón tay rồi nhẹ nhàng đ.â.m thủng một lỗ nhỏ trên lớp giấy dán cửa. Xuyên qua cái lỗ thủng đó, nàng khom lưng, nheo mắt nhìn vào trong...
Trong phòng có hai người.
Thẩm Nghiệp Vân đang ngồi trên chiếc xe lăn, tay cầm một tờ giấy, sắc mặt đăm chiêu suy nghĩ. Đứng cạnh hắn là Vệ Tứ. Tiểu thúc chắp tay sau lưng, vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt đen thẳm dưới ánh đèn càng thêm u ám, đang nhìn chằm chằm vào Thẩm Nghiệp Vân.
Thẩm Nghiệp Vân ngẩng đầu lên, khẽ lắc.
Vệ Tứ nhíu mày: "Vẫn không được sao? Vấn đề nằm ở đâu? Giọng điệu hay là câu từ?"
"Bằng chứng chưa đủ sức thuyết phục." Thẩm Nghiệp Vân đáp: “Ngươi nói ông ta tham ô, vậy tham ô bao nhiêu, dùng thủ đoạn gì để đút lót? Phải có chứng cứ rõ ràng. Ngươi nói ông ta coi mạng người như cỏ rác, vậy đó là vụ án nào, dính đến mạng của những ai? Trong này hoàn toàn không nói rõ."
Vệ Tứ trầm ngâm một lúc lâu, rồi khó nhọc cất giọng khàn khàn: "Đó đều là những chi tiết cơ mật, ta không thể moi từ miệng ông ấy được."
"Không moi được cũng phải moi! Cha ngươi là ai chứ? Là đệ nhất sủng thần bên cạnh Hoàng đế! Nếu không có chứng cứ xác thực, tình tiết cụ thể, thì đám người ở Ngự Sử Đài và Hình Bộ lấy gan ở đâu ra mà dám động vào ông ta?"
Hai mắt Thẩm Nghiệp Vân vằn đỏ: "Nếu không lật đổ được ông ta, thì đồng nghĩa với việc mạng sống này của ngươi... coi như vứt đi vô ích!"
Không ai nói thêm lời nào nữa. Hai người họ trân trối nhìn nhau. Dù vẻ mặt vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng những cảm xúc cuộn trào trong ánh mắt kia quá nặng nề, dường như muốn trào cả ra ngoài.
Đột nhiên, dường như nhận ra điều gì bất thường, cả hai người đồng loạt quay ngoắt ra nhìn về phía cửa sổ. Vệ Đông Quân sợ đến mức da đầu tê dại, vội vàng nép chặt vào góc tường, thở cũng không dám thở mạnh.
Nàng vừa đứng vững thì từ xa vọng lại những tiếng bước chân. Nhịp chân vô cùng trầm ổn, từng bước từng bước tiến lại gần.
Vệ Đông Quân cau mày. Tiếng bước chân này nghe rất quen, hình như nàng đã từng nghe thấy ở đâu đó rồi. Ở đâu nhỉ? Trong phút chốc, nàng không tài nào nhớ nổi.
Người vừa đến có vóc dáng tầm thước, không béo cũng không gầy, mặc một bộ trực xuyết màu xám. Khí thế toát ra từ người đó vô cùng mạnh mẽ, mang theo một luồng áp lực vô hình bức bối. Cảm giác bức bối này cũng rất quen thuộc, nhưng chưa kịp để nàng suy nghĩ thêm, người đó đã bước tới gần.
Vệ Đông Quân khẽ liếc mắt nhìn. Ngay lập tức, nàng sững sờ như bị sét đ.á.n.h trúng.
Sao lại là ông ấy?
Người đến không ai khác, chính là Vệ Quảng Hành!
Vệ Quảng Hành sải bước qua bậu cửa, đi thẳng vào phòng. Sự khiếp sợ và bàng hoàng trong lòng Vệ Đông Quân lúc này như muốn nuốt chửng lấy nàng. Nàng run rẩy lê bước đến bên cửa sổ, hoang mang đưa mắt nhìn vào trong.
Trong phòng. Cả Vệ Tứ và Thẩm Nghiệp Vân đều c.h.ế.t trân tại chỗ, sắc mặt của ai nấy đều khó coi tột độ. Dường như họ không dám tin, người bước vào căn phòng này lại chính là Vệ Quảng Hành.
Sau một chốc im lặng đến quỷ dị.
Vệ Quảng Hành thò tay vào n.g.ự.c áo, rút ra một phong thư đặt lên bàn án: “Những chuyện ác ta đã làm bao năm qua, tất cả đều nằm trong phong thư này."
Mọi nhịp thở, mọi suy nghĩ của Vệ Đông Quân như đứt đoạn ngay khoảnh khắc ấy. Máu trong người nàng như đông cứng lại. Chỉ có trái tim trong lồng n.g.ự.c là đang nhảy chồm chồm, đập loạn xạ như muốn nổ tung.
Không dám tin! Không muốn tin! Nhưng những lời nói kia cứ rõ mồn một đập vào tâm trí nàng.
Chuyện này... chuyện này... sao có thể xảy ra được?!
Bên trong phòng, Vệ Tứ cầm phong thư lên. Đột nhiên, ánh mắt tiểu thúc liếc sang, chạm thẳng vào ánh nhìn đang run rẩy của Vệ Đông Quân ngoài cửa sổ. Khóe môi tiểu thúc từ từ cong lên, vẽ ra một nụ cười thê lương cay đắng. Nụ cười ấy dường như đang nói: A Quân, cháu đã hiểu hết mọi chuyện chưa?
"Ta không hiểu! Ta không hiểu! Ta không hiểu!"
Vệ Đông Quân gào lên xé ruột xé gan, tiếng gào chấn động đất trời, nước mắt tuôn rơi lã chã.
...
Tại viện Thính Hương.
Vệ Đông Quân bật nảy người dậy. Mắt chưa kịp mở thì âm thanh đã ùa vào tai.
Tào Kim Hoa: "A Quân à, cuối cùng con cũng tỉnh rồi."
Vệ Trạch Trung: "Mẹ con lo sốt vó lên đây này."
Mã Trụ: "Tam tiểu thư, ngươi không hiểu cái gì cơ?"
Ninh Phương Sinh đâu rồi? Ninh Phương Sinh ở đâu?
Vệ Đông Quân bật mở mắt, dáo dác nhìn quanh.
"Đang tìm ta sao?"
Vệ Đông Quân quay ngoắt đầu lại, đập ngay vào mắt là đôi đồng t.ử đen láy sâu thẳm. Đôi đồng t.ử ấy chứa đựng một nỗi lo âu trĩu nặng, đến mức phá vỡ cả vẻ lạnh nhạt thường ngày, khiến khuôn mặt y trở nên dịu dàng hơn hẳn.
Trái tim Vệ Đông Quân lập tức buông lỏng, nàng buột miệng: "Ta vừa mơ thấy tiểu thúc."
Nhanh thế cơ à? Không để cho nàng có lấy một giây phút th* d*c luôn sao? Ninh Phương Sinh nhìn giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi nàng, trầm giọng: “Kể ta nghe xem, ngươi mơ thấy gì?"
Vệ Đông Quân quệt loạn nước mắt, thuật lại tường tận chi tiết giấc mơ vừa rồi.
Con người sống trên đời, hẳn ai cũng từng nghe vài câu chuyện ly kỳ hoang đường, từng trải qua vài khoảnh khắc kinh tâm động phách. Thế nhưng, chưa có câu chuyện nào lại rúng động như câu chuyện Vệ Đông Quân vừa kể. Và cũng chưa có khoảnh khắc nào lại khiến người ta bàng hoàng và chấn động tột cùng như lúc này.
Ninh Phương Sinh thẫn thờ nhìn Vệ Đông Quân, á khẩu không thốt nổi nửa lời.
Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, đến mức không ai nghe thấy tiếng hít thở của ai. Vệ Đông Quân chậm rãi đưa mắt nhìn quanh...
Cha nàng mặt cứng đờ như gỗ, ngồi hóa đá.
Sắc mặt mẹ nàng còn khó coi hơn cả quỷ, m.á.u dường như đều dồn hết lên hốc mắt.
Mã Trụ thì trợn tròn hai mắt, miệng há hốc, bộ dạng hoảng loạn tột độ.
Ngay cả Hạng phu nhân - người chẳng có chút quan hệ m.á.u mủ gì với nhà họ Vệ - cũng ngồi c.h.ế.t lặng, vẻ mặt đờ đẫn không dám tin.
Nước mắt Vệ Đông Quân lại rơm rớm trào ra.
Đúng vậy, ai mà ngờ được cơ chứ? Ai dám tin cơ chứ? Chứng cứ trong lá thư tố cáo kia, lại do chính tay tổ phụ giao ra.
"Ninh Phương Sinh, ngươi nói xem... rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Ninh Phương Sinh rút chiếc khăn tay ra, nhét vào tay Vệ Đông Quân: “Rất đơn giản. Vệ Quảng Hành và Vệ Tứ cùng một phe. Là hai cha con họ đã tự tay dựng lên cái bẫy này."
"Chuyện đó là không thể nào!" Vệ Trạch Trung đột nhiên gầm lên giận dữ: “Cha ta sao có thể tự đẩy mình vào đại lao được? Sao ông ấy có thể trơ mắt nhìn tiểu Tứ đi vào chỗ c.h.ế.t được?!"
"Nếu không thì sao?" Ninh Phương Sinh quay sang nhìn thẳng vào mặt Vệ Trạch Trung: “Ông đừng quên, đây không phải là một giấc mộng bình thường. Đây là giấc mộng mà Vệ Tứ gia đã gửi gắm cho A Quân."
Mơ thì có thật có giả. Nhưng báo mộng thì...
Vệ Trạch Trung lảo đảo lùi bước, nước mắt lã chã rơi.
Báo mộng của tiểu Tứ... chưa bao giờ là giả!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]