Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 671: Trên mộ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Cứ thế chờ đợi, lại một canh giờ nữa trôi qua.

Ngay lúc mọi người đang nóng ruột như lửa đốt, buồn bực không yên, bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng móng ngựa dồn dập.

"Tiên sinh, để ta ra xem sao, chắc hẳn là Thập Nhị gia đấy." Giọng của Thiên Tứ vẫn còn vang vọng trong phòng, nhưng người thì đã phóng vụt ra ngoài. Quả nhiên y đoán không sai.

Lát sau, Trần Khí lao vào: "Ninh Phương Sinh, đại ca ta bảo phía Thái t.ử cũng đang cho người đi tìm Thẩm Nghiệp Vân."

Sắc mặt Ninh Phương Sinh thoắt cái trở nên lạnh lùng. Phía Thái t.ử cũng đang tìm kiếm Thẩm Nghiệp Vân, điều đó có nghĩa là hắn đã không từ mà biệt. Nhưng cớ sao hắn lại bỏ đi ngay đúng cái thời khắc quan trọng này?

"Đại ca ngươi còn nói gì nữa không?" Ninh Phương Sinh hỏi.

"Chưa kịp nói gì cả." Khuôn mặt Trần Khí tái đi vì lạnh: "Huynh ấy chỉ dặn hễ có tin tức của Thẩm Nghiệp Vân thì báo ngay cho ta."

Vệ Thừa Đông bước lên một bước: "Tình hình trong triều hiện giờ ra sao rồi?"

Trần Khí lắc đầu: "Huynh ấy cũng chẳng nói rõ, chỉ buông lại một câu 'Thập Nhị à, trời quang rồi', rồi vội vã rời đi."

Vệ Thừa Đông hừ một tiếng: "Cái gì cũng giấu, hỏi ba câu thì lắc đầu cả ba. Thập Nhị này, trước kia ta chẳng thấy đại ca ngươi có bản lĩnh gì, giờ mới phát hiện huynh ấy còn ghê gớm hơn cả phụ thân ngươi đấy."

Chuyện đó còn cần ngươi phải nói sao. Trần Khí thầm lườm nguýt trong bụng, đoạn hỏi: "Ninh Phương Sinh, giờ chúng ta phải làm sao?"

Ninh Phương Sinh trầm ngâm giây lát: "Vệ Thừa Đông, ngươi đi tìm Kỷ chưởng quỹ một chuyến nữa. Hãy hỏi cho rõ xem Thẩm Nghiệp Vân ra khỏi cửa bằng cách nào, có ai đi cùng và mang theo những thứ gì."

"Cái đồ óc bã đậu này, đáng lẽ ta phải hỏi mấy chuyện đó từ sớm! Một kẻ tàn tật như hắn ra ngoài chắc chắn không thể đơn giản được." Vệ Thừa Đông ảo não tự vỗ đ.á.n.h bốp vào đầu mình, rồi vội vàng lao đi.

Một lát sau, hắn lại lao về: "Có Trung Thụ đi cùng, không mang theo bất cứ thứ gì, và rời đi bằng xe ngựa."

Bầu không khí trong phòng chìm vào tĩnh lặng. Không mang theo hành lý, nghĩa là không đi xa, người chắc chắn vẫn còn loanh quanh trong thành Tứ Cửu. Nhưng nếu hắn vẫn ở trong thành thì Thái t.ử đâu thể nào không tìm ra. Chuyện này kỳ lạ thật.

"Liệu có khi nào..." Giọng Trần Khí run lên: "Hắn... hắn có phải đi g.i.ế.c Bùi Cảnh rồi không?"

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh. Khả năng này rất dễ xảy ra. Nhân lúc thành Tứ Cửu đang hỗn loạn, mọi thứ vẫn chưa yên bề, ra tay vào lúc này quả thực là thần không biết quỷ không hay.

Ninh Phương Sinh nhắm mắt lại rồi từ từ mở ra: "Nếu hắn thực sự đã ra tay thì đó là số mạng của Bùi Cảnh, chúng ta có muốn cũng cản không kịp. Việc cấp bách nhất bây giờ là phải tìm được Thẩm Nghiệp Vân."

Trần Khí cất tiếng: "Biết đi đâu mà tìm?"

Vệ Thừa Đông tiếp lời: "Thành Tứ Cửu rộng lớn thế này cơ mà!"

Vệ Trạch Trung nhăn nhó: "Đến Thái t.ử còn không tìm được người, chúng ta lấy tư cách gì mà đòi tìm ra chứ?"

Gương mặt Ninh Phương Sinh lúc này không chỉ lạnh lùng mà đã chuyển sang âm trầm. Y quay đầu nhìn về phía Vệ Đông Quân. Hôm nay nha đầu này cư xử rất lạ, không những ít nói đến mức bất thường mà còn chẳng có chút cảm giác tồn tại nào. Thường ngày, nàng luôn là người nói nhiều nhất và cũng xông xáo đi đầu.

Thấy ánh mắt Ninh Phương Sinh hướng về phía mình, Vệ Đông Quân quyết định nói thẳng suy nghĩ trong lòng: "Ta thấy chúng ta có thể thử đi tìm một người."

Ninh Phương Sinh: "Ai?"

Vệ Đông Quân: "Tiền Nguyệt Hoa."

Tiền Nguyệt Hoa ư? Trần Khí liên tục lắc đầu: "Dù nàng ta đã đính hôn với Thẩm Nghiệp Vân, nhưng quan hệ giữa hai người rõ ràng chẳng mấy mặn mà. Thẩm Nghiệp Vân đi đâu, làm gì, đời nào lại báo cho nàng ta biết."

Vệ Thừa Đông gạt đi: "Dù có muốn báo thì cả đêm qua Tiền phủ bị người ta bao vây kín bưng, đến con ruồi cũng bay không lọt."

Vệ Trạch Trung: "Đến tìm nàng ta chỉ tổ phí thời gian."

Dường như Ninh Phương Sinh chẳng hề lọt tai lời của ba người kia, y chỉ nhìn Vệ Đông Quân gặng hỏi: "Lý do cô nương nghĩ nên đi tìm nàng ta là gì?"

"Không có lý do gì sất, chỉ là trực giác mách bảo thế thôi." Vệ Đông Quân nói thật.

Ninh Phương Sinh không chần chừ lấy nửa giây: "Đến nhà họ Tiền ngay."

Trần Khí biến sắc: "Ninh Phương Sinh, ngươi điên rồi à?"

Vệ Thừa Đông: "Thế này hoàn toàn là lãng phí thời gian."

Vệ Trạch Trung: "Thà đi tìm ở nhà họ Thẩm còn hơn đến Tiền phủ chứ."

"Ta tin vào trực giác của Vệ Đông Quân." Ninh Phương Sinh buông lại một câu rồi bước thẳng ra khỏi cửa, không hề ngoảnh lại.

Trong phòng, ba người đàn ông đồng loạt trân trân nhìn Vệ Đông Quân. Nét mặt nàng chẳng lộ chút cảm xúc nào, chỉ điềm nhiên cất bước đi theo. Cái thứ gọi là trực giác này quá đỗi mơ hồ, chính nàng cũng không tài nào giải thích nổi. Điều duy nhất nàng biết là, vào khoảnh khắc nghe tin ngay cả Thái t.ử cũng không tìm ra Thẩm Nghiệp Vân, cái tên Tiền Nguyệt Hoa bỗng tự dưng bật lên trong đầu.

...

Mặt trời ló rạng, lớp tuyết đọng trên con đường lát đá xanh dần dần tan chảy. Trên con phố vốn vắng tanh vắng ngắt giờ cũng đã lác đác vài bóng người. Nửa canh giờ sau, xe ngựa rẽ vào ngõ nhỏ rồi dừng lại trước cổng Tiền phủ. Hàng thị vệ mang đao đứng xếp lớp trước cổng lúc trước, giờ đây đã chẳng thấy tăm hơi. Thắng làm vua thua làm giặc, đừng hỏi cớ sự vì sao, sự thăng trầm của đời người suy cho cùng cũng chỉ nằm trong cái chớp mắt.

Lần này người gõ cửa là Vệ Đông Quân. Nàng gõ vài cái, cánh cửa bèn hé ra một khe hẹp. Tên tiểu đồng vừa nghe Tam tiểu thư nhà họ Vệ muốn tìm tiểu thư nhà mình thì không nói hai lời, tức tốc chạy vào nhà trong thông báo.

Chờ chưa đầy nửa chén trà, Tiền Nguyệt Hoa đã vội vã khoác áo choàng bước ra. Bốn mắt nhìn nhau, cứ ngỡ như đã trải qua mấy đời. Hai người đồng thời nở một nụ cười mừng rỡ vì vừa thoát nạn.

Vinh hoa phú quý vốn chẳng phải là mặt đất bằng phẳng, mà là một sợi dây thừng mỏng manh. Mỗi lần thế cục xoay vần, lại có kẻ bị rớt đài, và cũng có người từ dưới đáy leo lên. Thật may mắn làm sao, lần này, dù là nhà họ Vệ hay nhà họ Tiền thì vẫn bám trụ lại được trên sợi dây ấy.

Vệ Đông Quân chủ động bước tới: "Tiền tỷ tỷ, muội muốn hỏi thăm tỷ hành tung của một người."

Tiền Nguyệt Hoa: "Ai cơ?"

Vệ Đông Quân: "Thẩm Nghiệp Vân."

Tiền Nguyệt Hoa lộ vẻ ngạc nhiên: "Huynh ấy không có ở biệt viện sao?"

Vệ Đông Quân: "Muội vừa từ biệt viện của huynh ấy tới đây."

Tiền Nguyệt Hoa: "Liệu có ở chỗ Thái t.ử không?"

Vệ Đông Quân: "Thập Nhị đã dò la rồi, phía Thái t.ử cũng đang lật đật đi tìm."

Niềm vui khi gặp lại Vệ Đông Quân trên mặt Tiền Nguyệt Hoa phai nhạt đi đôi chút.

"Từ lúc Tiền phủ bị bao vây, tỷ và huynh ấy chưa từng gặp lại, cũng chẳng có thư từ qua lại. Huynh ấy đi đâu, tỷ thực sự không..."

"Tiền tỷ tỷ, huynh ấy có từng tâm sự với tỷ rằng, nếu một ngày nào đó trút bỏ được gánh nặng trên vai thì điều huynh ấy muốn làm nhất là gì không?"

"Huynh ấy nói rất muốn trở về Tấn Trung."

Vệ Đông Quân không cần suy nghĩ liền lắc đầu ngay: "Huynh ấy chẳng mang theo hành lý, lại chỉ đi cùng một mình Trung Thụ, tuyệt đối không thể về Tấn Trung được."

Tiền Nguyệt Hoa nhíu mày: "Huynh ấy rời nhà lúc mấy giờ?"

Vệ Đông Quân: "Kỷ chưởng quỹ nói là khoảng hai khắc giờ Dần."

Hai khắc giờ Dần ư? Lúc đó tuyết vẫn còn rơi dày đặc cơ mà. Giữa lúc thời tiết khắc nghiệt như thế mà huynh ấy lại ra khỏi cửa... Sắc mặt Tiền Nguyệt Hoa chợt thay đổi: "Liệu huynh ấy có đến viếng mộ tiểu thúc của muội không?"

Giống như một tia sáng loé lên soi rọi tâm trí Vệ Đông Quân. Đúng rồi! Trong những giấc mộng của Thẩm Nghiệp Vân luôn xuất hiện mộ phần của tiểu thúc. Giờ đây thời cuộc đã định, chẳng có lý do gì hắn lại không tự mình đến đó một chuyến.

"Tiền tỷ tỷ, muội đi tìm huynh ấy đây."

"Đi đi, đi đường cẩn thận nhé."

Vệ Đông Quân vừa định xoay người thì đột nhiên khựng lại. Nàng nhớ tới một câu Ninh Phương Sinh từng nói: Tiền Nguyệt Hoa là người con gái duy nhất mà Vệ tứ gia yêu thương, vậy trước khi gửi gắm nàng cho Thẩm Nghiệp Vân, liệu Vệ tứ gia có đem mọi chuyện nói rõ ngọn ngành hay không?

Thế là nàng cố ý ướm hỏi: "Tiền tỷ tỷ, sao tỷ không hỏi xem muội gấp gáp đi tìm Thẩm Nghiệp Vân để làm gì?"

Tiền Nguyệt Hoa khẽ cười: "Thứ nhất, tỷ không có tính tò mò lớn đến vậy. Thứ hai, muội và tiểu thúc của muội giống nhau, đều là những người cực kì thông minh."

Người thông minh thì chỉ cần nói một câu là hiểu, lại còn biết dừng lại đúng lúc đúng chỗ.

Vệ Đông Quân nhìn nụ cười ôn hoà của người con gái trước mặt mà thầm nghiến chặt răng hàm. Tiểu thúc chắc chắn đã dốc hết gan ruột ra kể rồi. Tiền Nguyệt Hoa cũng nhất định đã biết tuốt luốt mọi chuyện. Nếu không phải thế... nàng sẵn sàng c.h.ặ.t đ.ầ.u mình xuống cho xem.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.