Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 678: Đoán mệnh




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ánh nắng mùa đông nhạt nhòa khuất dần sau tầng mây, khiến khu rừng trong phút chốc bỗng trở nên u ám.

Ninh Phương Sinh nhìn những người nhà họ Vệ đang sững sờ, khẽ lên tiếng: "Huyết thống vốn là một sợi dây vô hình, một đầu buộc với nguồn cội, đầu kia níu giữ chốn quay về, cắt không đứt mà vùng vẫy cũng chẳng rời. Từ Hành tuy nhìn thấu tính cách của Vệ Tứ, nhưng lại tính sót mất sợi dây này."

Nghe xong, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Ninh Phương Sinh. Trong đó, ánh mắt của Thẩm Nghiệp Vân đặc biệt chất chứa nhiều nỗi niềm khó tả.

Chính hắn là người đã tận mắt chứng kiến cảnh hai cha con Vệ Tứ từ chỗ đầm ấm hòa thuận, dần dần trở thành kẻ thù, rồi lại biến thành những người xa lạ quen thuộc nhất. Hắn cũng tự mình chứng kiến nỗi đau khổ của người làm con cùng sự bất lực của kẻ làm cha.

Điểm yếu của Vệ Quảng Hành là Vệ Tứ, nhưng ngẫm lại, điểm yếu của Vệ Tứ há chẳng phải cũng chính là cha mình sao.

Trong bầu không khí trầm mặc, Ninh Phương Sinh quay sang nhìn Thẩm Nghiệp Vân: "Vất vả cho ngươi rồi, hãy kể tiếp đi."

Thẩm Nghiệp Vân hơi sững người, buột miệng hỏi: "Kể chuyện gì cơ?"

Ninh Phương Sinh đáp: "Rốt cuộc chuyện Vệ Tứ không sống qua tuổi ba mươi là thế nào? Vệ Quảng Hành biết chuyện đó từ bao giờ? Và tại sao khi Vệ Tứ dùng cái c.h.ế.t của mình để lập cục, Vệ Quảng Hành lại đồng ý?"

Kẻ lợi hại là vậy, mỗi một câu hỏi đều đ.á.n.h trúng ngay vào trọng tâm.

Thẩm Nghiệp Vân liếc nhìn Vệ Thừa Đông rồi nói: "Ta từng nói với Vệ Thừa Đông rằng, chuyện Vệ Tứ không sống qua tuổi ba mươi là do người nhà họ Chu đoán định. Thế nhưng ta lại không nói cho hắn biết sự thật rằng, người thực sự muốn tìm nhà họ Chu để xem mệnh chính là ta, còn Vệ Tứ chỉ đi cùng để bầu bạn."

"Sở dĩ ta muốn tìm họ đoán mệnh là vì bị đôi chân tàn phế này hành hạ đến mức sống không bằng c.h.ế.t. Thậm chí có đôi lúc, ta chỉ muốn nhắm mắt xuôi tay cho xong..."

"Bệnh ở chân của ngươi là bệnh nhân quả." Ninh Phương Sinh ngắt lời.

"Sao ngươi biết?" Thẩm Nghiệp Vân kinh hãi nhìn Ninh Phương Sinh: "Ngươi... ngươi cũng biết đoán mệnh sao?"

Ninh Phương Sinh nhạt giọng: "Ta chỉ nhìn thấy một vài thứ mà người bình thường không thể nhìn thấy."

Lời vừa dứt, mấy người đứng cạnh đã đồng thanh thốt lên: "Ngươi nhìn thấy gì?"

Ninh Phương Sinh không bận tâm đến họ mà nhìn thẳng vào Thẩm Nghiệp Vân, hỏi: "Món ăn nổi tiếng nhất của tổ phụ ngươi, hẳn là món vịt phải không?"

Yết hầu Thẩm Nghiệp Vân trượt lên xuống, hắn đáp: "Món ông ấy làm giỏi nhất là Vịt hồ lô bát bảo."

"Món này có cần rút xương không?"

"Phải rút sạch xương toàn bộ con vịt nhưng vẫn phải giữ nguyên lớp da, sau đó mới nhồi bát bảo vào bụng."

Trong mắt Ninh Phương Sinh hiện lên chút thương xót: "Rút xương thì phải dùng tay. Tổ phụ của ngươi cả đời đã tháo khớp, rút xương biết bao nhiêu con vịt. Cái nghiệp nhân quả này thật trùng hợp, cuối cùng lại giáng hết xuống đôi chân của ngươi."

Giống hệt. Những lời này lại giống y hệt như những gì người nhà họ Chu từng nói.

Đôi bàn tay đặt trên đầu gối của Thẩm Nghiệp Vân bất giác siết chặt thành nắm đấm.

Vệ Đông Quân khẽ kéo tay áo Ninh Phương Sinh: "Ngươi nhìn ra từ lúc nào vậy?"

"Ngay từ ánh mắt đầu tiên gặp hắn."

"Vậy sao bây giờ ngươi mới nói?" Vệ Đông Quân thắc mắc.

Ninh Phương Sinh thở dài: "Bởi vì có nói ra cũng chẳng thể hóa giải. Căn bệnh này sẽ bám lấy hắn cả đời, chỉ khi nào c.h.ế.t đi mới được giải thoát. Ta hoàn toàn bất lực."

"Ninh Phương Sinh, rốt cuộc ngươi là ai?" Thẩm Nghiệp Vân gần như nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Ninh Phương Sinh nhìn đôi mắt hằn vằn m.á.u của hắn, điềm tĩnh nói: "Câu trả lời sẽ nhanh chóng được hé lộ thôi, kiên nhẫn một chút."

"Đoàng…"

Lại một tia sét x.é to.ạc bầu trời, âm thanh vang dội và chát chúa hơn hẳn lúc nãy, tưởng chừng như nổ tung ngay trên đỉnh đầu.

Vệ Đông Quân sợ đến mức không dám thở mạnh, vội nhích chân nép về phía Ninh Phương Sinh. Thấy nàng cử động, mấy người còn lại cũng bất giác xích lại gần. Đặc biệt là Vệ Thừa Đông, hắn chỉ hận không thể nhào tới ôm chặt lấy người khác.

Khóe mắt Ninh Phương Sinh thu lại tất cả, nhưng y không nói thêm gì mà chỉ nhìn Thẩm Nghiệp Vân, ra hiệu cho hắn kể tiếp.

Thẩm Nghiệp Vân dường như khó mở lời. Phải đợi lồng n.g.ự.c phập phồng vài nhịp, hắn mới lại cất giọng.

"Vệ Tứ nói kẻ đoán mệnh giỏi nhất thiên hạ chính là người nhà họ Chu, nên hai chúng ta dự định đến Chu gia để thử vận may. Nào ngờ đâu, ngay đêm đầu tiên rời khỏi thành Tứ Cửu, Vệ Tứ đã tình cờ gặp được người của Chu gia."

Đêm đó, họ dừng chân nghỉ ngơi tại một khách đ**m. Giữa đêm khuya Vệ Tứ không ngủ được nên xuống lầu đi dạo, vừa vặn lúc ấy có một vị khách lữ hành ghé vào xin trọ. Lão chưởng quỹ tỏ vẻ tiếc nuối báo rằng khách đ**m đã chật kín, chẳng còn dư phòng nào.

Vốn dĩ Vệ Tứ không muốn lo chuyện bao đồng, nhưng xui khiến thế nào, thấy vị khách nọ tuổi tác đã cao lại mang vẻ mặt phong trần mệt mỏi, hắn liền chủ động nhường lại căn phòng của mình. Vị khách nọ để tạ ơn đã bảo chưởng quỹ mang lên mấy vò rượu cùng vài món nhắm, mời Vệ Tứ cùng đối ẩm.

Rượu vào lời ra, Vệ Tứ mới biết người này mang họ Chu. Lúc ấy hắn còn thầm nghĩ sao lại trùng hợp đến thế.

Lão già họ Chu uống cạn vài chung rượu bèn bắt đầu quan sát Vệ Tứ chằm chằm, mang bộ dạng có lời muốn nói lại thôi. Ban đầu Vệ Tứ không để tâm, nhưng cạn đến mấy vò rượu mà lão già vẫn giữ cái vẻ mặt quái gở ấy, sức chịu đựng của Vệ Tứ dẫu có tốt đến đâu cũng không nhịn nổi, bèn bảo lão có gì cứ việc nói thẳng.

Lão già họ Chu c.ắ.n răng do dự nửa ngày mới cất lời, nói rằng năm Vệ Tứ ba mươi tuổi sẽ có bốn sao Thất Sát đến đòi mạng, dặn hắn nhất định phải cẩn thận.

Vệ Tứ sững sờ. Hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ lão già này... chính là người nhà họ Chu mà bọn họ đang cất công tìm kiếm? Vừa dò hỏi, quả nhiên không sai.

Lúc này Vệ Tứ cũng chẳng màng đến chuyện đòi mạng hay không nữa, hắn nửa lôi nửa kéo lão già họ Chu vào thẳng phòng của Thẩm Nghiệp Vân.

Sau khi lấy bát tự của Thẩm Nghiệp Vân, lão già họ Chu mới phán rằng đôi chân này là do bệnh nhân quả từ đời tổ tiên để lại. Không chữa được, cũng chẳng c.h.ế.t được, chỉ có thể c.ắ.n răng mà chịu đựng.

Thẩm Nghiệp Vân lòng lạnh như tro tàn, chua xót hỏi: "Cái tội này phải chịu đến năm tháng nào mới dứt?"

Lão già họ Chu nhìn Thẩm Nghiệp Vân, thở dài một hơi: "Cũng đừng hỏi phải chịu đến bao giờ. Hai người các ngươi, một kẻ trường thọ, một kẻ đoản mệnh, tất cả đều đã được định sẵn trên sổ sinh t.ử của Diêm Vương rồi. Cứ phó mặc cho ý trời đi."

Chính vào lúc đó, Thẩm Nghiệp Vân mới biết Vệ Tứ không thể sống qua tuổi ba mươi. Hắn vừa sốc vừa giận, lập tức mắng mỏ lão già: "Lão Chu kia, ông đừng có ở đây nói hươu nói vượn!"

Lão già họ Chu nghe vậy bèn cười nhạt.

"Chuyến vào kinh lần này, đáng lý ra không đến lượt lão phu phải đi, chỉ tại ta đ.á.n.h cược thua nên không đi không được. Theo lý mà nói, tối nay ta đã phải tới kinh thành rồi, ác nỗi xe ngựa giữa đường gãy trục nên phải chậm trễ mất một đêm.

Đến cái chốn này, trước sau có hai gian khách đ**m. Vốn dĩ ta định nghỉ lại ở gian thứ nhất, nhưng ngay lúc bước xuống xe, một cơn gió lớn bỗng lùa qua cuốn theo cát bụi bay thẳng vào mắt. Đây rõ ràng là điềm báo không muốn cho ta xuống xe, nên ta mới tìm đến gian thứ hai.

Ai mà ngờ gian thứ hai cũng hết phòng. Nghe chưởng quỹ nói vậy, trong lòng ta thấy kỳ lạ vô cùng. Ông trời đã cất công dẫn dụ ta đến tận đây, sao lại có thể hết phòng được? Ngay lúc đó, Vệ tiểu ca lại bằng lòng nhường phòng...

Người trẻ tuổi à, ngươi nghĩ người nhà họ Chu chúng ta chỉ tiện mồm đoán định sống c.h.ế.t của người khác sao? Sai rồi! Nếu không phải là ý trời, thì những lời này có cho thêm tiền lão phu cũng tuyệt đối không dám mở miệng. Nói ra là phải chịu trời phạt, có khi chính ta cũng chẳng được c.h.ế.t t.ử tế."

Nói đến đây, lão già họ Chu tắt hẳn nụ cười, ánh mắt nặng nề dán chặt vào Vệ Tứ.

"Đã là ý trời, ta cũng không ngại nói thẳng. Bốn sao Thất Sát đến đòi mạng, không một ai có thể trốn thoát. Vệ tiểu ca à, cậu hãy tự mình nghĩ thoáng ra một chút đi."

Đêm đó, Vệ Tứ và Thẩm Nghiệp Vân chen chúc trên cùng một chiếc giường nhưng chẳng ai chợp mắt nổi, cứ trân trân nhìn nhau thức trắng cho đến khi trời sáng. Sáng hôm sau, khi họ định đi tìm lão già họ Chu để hỏi cho ra lẽ thì lão đã lặng lẽ rời đi từ bao giờ.

Trước nấm mồ cô độc, sắc mặt Vệ Đông Quân biến đổi liên tục. Nàng từng bước vào thành Uổng Tử, thời hạn thọ mệnh của tiểu thúc dài ngắn ra sao, nàng đều nghe được rành rọt. Người nhà họ Chu phán không sai một ly nào.

"Sau đó thì sao?" Nàng run rẩy hỏi.

"Sau đó, chúng ta quay về kinh thành. Vệ Tứ vẫn làm việc và nói năng như trước, bề ngoài thoạt nhìn vô cùng bình thản. Nhưng trong lòng ta hiểu rõ, hắn càng tỏ ra bình thản thì chứng tỏ hắn càng bận tâm. Trên đời này có ai lại muốn mình đoản mệnh, có ai lại không mong được sống lâu trăm tuổi chứ."

Thẩm Nghiệp Vân chợt ngừng lại một chút: "Hơn nữa, các ngươi có biết điểm tàn nhẫn nhất của chuyện này là gì không?"

Vệ Đông Quân ngước lên: "Là gì?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.