Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 703: Đền mạng




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ninh Phương Sinh vĩnh viễn không thể quên cảnh tượng lần đầu tiên hắn và Ngụy Tĩnh Xuyên gặp gỡ.

Tên đó mặc một bộ đồ cũ đã giặt đến bạc màu, cằm lún phún râu râm, chậm rãi bước đến trước mặt hắn.

Y chẳng buồn quỳ xuống hành lễ, cũng không thèm chắp tay vái chào, cứ thế chằm chằm nhìn hắn ngót nửa ngày rồi mới cất lời.

"Ta còn thắc mắc tên nhóc Khương Đường kia ăn gan hùm mật báo gì mà dám bắt cóc cả mệnh quan triều đình, hóa ra là có điện hạ đứng sau chống lưng cho y. Điện hạ, hôm đó Khương Đường xé rách của ta một bộ xiêm y, ngài phải đền đấy nhé."

"Dựa vào đâu mà bắt ta đền?"

Ngụy Tĩnh Xuyên cười lộ ra hàm răng trắng ởn: "Bởi vì ngài là vương gia, ngài nhiều tiền mà."

"Ngụy đại nhân làm sai vặt ở Binh bộ, bổng lộc lẫn của lót tay chắc hẳn không ít, sao lại..." Hắn cố ý sầm mặt lại: "...Vì một bộ đồ cỏn con mà tính toán chi li với bổn vương vậy?"

Ngụy Tĩnh Xuyên lập tức vén vạt áo, quỳ rạp xuống đất, dập đầu kêu ca: "Vương gia, xin ngài thương xót cho, ta thật sự nghèo rớt mồng tơi rồi."

Hắn cố ý không cho y đứng lên: "Đã nghèo thì nên cầm lấy năm trăm lạng tiền chuộc thân kia đi. Một là trong phủ có thêm khoản thu, hai là cũng thỏa mãn được tâm nguyện của tiểu Đường."

Ngụy Tĩnh Xuyên ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng đáng thương: "Điện hạ, xin ngài tìm hiểu thêm giùm ta cụm từ 'Sư t.ử Hà Đông’ với ạ."

Trong màn sương mù dày đặc, tất thảy mọi người đều sững sờ.

Ai có thể tin được?

Ai dám tin cơ chứ?

Một vị đại anh hùng Ngụy Tĩnh Xuyên oai phong lẫm liệt trong mắt mọi người, thế mà lại mang bộ dạng như vậy.

Ninh Phương Sinh kể tiếp: "Tuy thân phận của ta có phần khó xử, nhưng ở trước mặt người ngoài, sự uy nghi nên có của một vương gia ta vẫn không hề thiếu. Văn võ bá quan hễ nhìn thấy ta, đừng nói là khua môi múa mép, mà ngay cả nhịp thở cũng phải ghìm nhẹ lại. Thế nhưng tên này lại rành rành không sợ ta. Thế nên ngay lập tức ta đã nảy sinh cảm giác gần gũi. Mãi về sau này ta mới biết, lúc Ngụy Tĩnh Xuyên nhận ra người đứng sau tiểu Đường là ta, bắp chân y cũng run bần bật. Y chỉ đang dùng cách cợt nhả như vậy để khỏi run mà thôi."

Trần Khí hỏi: "Ngụy Tĩnh Xuyên chắc lớn hơn ngài khá nhiều tuổi chứ?"

"Lớn hơn đúng một giáp." Ninh Phương Sinh biết Trần Khí định hỏi điều gì nên giải thích thêm: "Đáng lý ra ta và y cách biệt tuổi tác đến nhường ấy thì tuyệt đối không thể trở thành bạn. Chính ta là người đã chủ động tiến đến làm thân."

Cái gì?

Một vị vương gia đường đường chính chính lại chủ động làm thân sao?

Trần Khí vội vã hỏi: "Vì sao lại thế?"

Ninh Phương Sinh đáp: "Bởi vì ta không có bạn."

Ở chốn kinh thành xe ngựa như nước này, giữa muôn hình vạn trạng con người, hắn chẳng tìm nổi lấy một người để có thể tâm tình chuyện trò.

Với mẹ thì không thể nói vì bà sẽ lo lắng. Lý Thủ Trung và tiểu Đường thì không thể nói vì nói ra cũng chẳng ích gì. Còn vị đại ca đang ngồi trên long ngai kia lại càng không thể nói, bởi huynh ấy sẽ sinh lòng nghi kỵ. Trong khi đó, những kẻ chủ động xán lại gần hắn, chung quy cũng chỉ muốn kiếm chút lợi lộc từ vị vương gia là hắn đây mà thôi.

Đã vô số đêm dài, hắn bước lên tường thành, cúi nhìn toàn cảnh kinh đô chìm trong bóng tối. Khi ấy hắn luôn có cảm giác dường như giữa đất trời bao la này, chỉ còn sót lại duy nhất một mình mình.

Điện hạ, xin ngài tìm hiểu thêm giùm cụm từ Sư t.ử Hà Đông.

Kẻ dám thốt ra những lời như vậy với hắn, chắc hẳn phải là một người rất thú vị.

Hơn nữa, người có thể cùng cái hồ lô nín thinh như tiểu Đường uống rượu trò chuyện thì nhân phẩm cũng không thể nào tồi tệ được.

Cứ như thế, Triệu Quân Dương đã nảy sinh ý muốn gần gũi y.

"Thế nhân chỉ biết đến một Ngụy Tĩnh Xuyên nghiêm nghị ít nói. Thực ra đó chỉ là lớp vỏ bọc mà y khoác lên bên ngoài. Y xuất thân từ dòng dõi thư hương, vô cùng thích đọc sách. Trong phủ của ta chẳng có gì ngoài sách, thế là dăm ba bữa, y lại chạy tới mượn vài cuốn. Mượn năm cuốn thì trả bốn cuốn, kiểu gì cũng ẵm luôn một cuốn không chịu trả. Ta hỏi y cuốn kia đâu rồi, y bảo sách hay quá không nỡ trả, xin cho y ủ thêm ít ngày nữa. Lâu dần chính ta cũng quên bẵng đi. Y thấy ta không nhắc tới bèn đường hoàng chiếm luôn cuốn sách đó làm của riêng."

"Ta thích uống trà, y cũng thích. Nhưng vì không có tiền mua trà ngon nên y thường xuyên mặt dày tới chực uống ké trà của ta. Y vừa uống phần trong miệng lại vừa nhớ nhung thứ chưa được uống, lúc nào cũng xuýt xoa với ta rằng trà ở đâu ngon nhất, nước ở đâu hợp để pha trà nhất. Thời đó ta còn nhỏ, tính tình lại hiếu thắng nằng nặc đòi nếm thử tận miệng cho bằng được. Thế là ta mặt dày đi xin hoàng đế. Kết quả xin được về lại hời cho y tuốt. Đến khi ta sực tỉnh lại thì hai đứa ta đã nếm trải sạch bách trà ngon nước ngọt ở khắp ngũ hồ tứ hải rồi."

"Đáng giận nhất là gì các ngươi biết không? Là trong túi y chẳng bao giờ có một cắc. Bảo y mời khách một chầu mà cứ như đòi mạng y vậy. Mãi mới ép được y mời một bữa, y lại moi móc mãi trong n.g.ự.c áo mới ra được một lạng bạc. Đặt lên bàn rồi, y gắp một miếng lại liếc nhìn một cái, gắp miếng nữa lại liếc thêm cái nữa. Nhìn bộ dạng y keo kiệt đến nỗi tiểu Đường cũng không nỡ, đành phải lén lút đi thanh toán."

"Ta cứ thắc mắc mãi, quan chức của y cũng đâu có nhỏ, sao lại nghèo đến nông nỗi này. Thế nên ta đã sai tiểu Đường âm thầm điều tra. Tra ra mới biết con người này chưa bao giờ nhận hối lộ. Mỗi tháng chỉ dựa vào chút bổng lộc ít ỏi đó để nuôi sống cả một đại gia đình. Bổng lộc vừa tới tay là y giao sạch sành sanh cho phu nhân, bản thân không giữ lại lấy một đồng."

"Về sau, tiểu Đường và Cẩm Thư phải lòng nhau. Tiểu Đường muốn chuộc Cẩm Thư ra bèn đưa năm trăm lạng bạc tới, nào ngờ lại bị Ngụy Tĩnh Xuyên và nương t.ử y trả về. Ngụy phu nhân còn đốt phăng luôn tờ khế ước bán mình trước mặt tiểu Đường. Ta hỏi Tĩnh Xuyên tại sao lại không lấy số bạc đó. Y bảo tiểu Đường tích cóp được chút bạc đâu có dễ, sau này đôi vợ chồng trẻ còn biết bao nhiêu việc cần dùng đến tiền. Ta nói: 'Không phải còn có ta sao?' Các ngươi đoán y trả lời thế nào? Y bảo: 'Tiêu tiền của ngài, tiểu Đường phải lấy mạng ra đền. Ta còn muốn nhìn đôi vợ chồng trẻ bọn họ con đàn cháu đống nữa.'"

Nói đến đây, nụ cười trên khóe môi Ninh Phương Sinh dần dần tắt lịm.

"Năm đó, quân Ngõa Lạt áp sát chân thành. Tiểu Đường biết Ngụy Tĩnh Xuyên phải đi thủ thành nên đã chủ động nói với ta rằng y muốn đi bảo vệ hắn. Ta không đồng ý. Lý do ta từ chối là vì Cẩm Thư vừa mới mang thai, đao kiếm lại vô tình nên ta sợ y có bề gì bất trắc. Nhưng tiểu Đường lại nói, bảo vệ được Ngụy Tĩnh Xuyên là bảo vệ được kinh thành. Bảo vệ được kinh thành là bảo vệ được chủ tử. Bảo vệ được chủ t.ử là bảo vệ được Cẩm Thư và đứa con trong bụng nàng. Ta cản không nổi, đành phải để y đi. Lần đi này, y đã vĩnh viễn không bao giờ trở lại nữa."

Ninh Phương Sinh chậm rãi chắp tay sau lưng, lặng đi một lát rồi nghẹn ngào cất lời: "Lúc phụ thân ta tạ thế, ta không hề khóc. Nhưng khi tiểu Đường ra đi, ta đã rơi lệ. Y ở bên cạnh ta hơn hai mươi năm, phần lớn thời gian đều vô cùng trầm mặc. Nhưng con người ai cũng có mùi vị riêng. Mùi của tiểu Đường là mùi mồ hôi chua chua, vậy mà ta ngửi lại thấy rất an tâm, đêm ngủ vô cùng yên tĩnh. Có đôi khi đột nhiên choàng tỉnh, ta chỉ cần ho khẽ một tiếng, y sẽ lập tức xuất hiện ngay trước mắt ta. Nhưng kể từ đó về sau, dù ta có ho muốn rớt cả phổi ra ngoài, y cũng chẳng bao giờ xuất hiện trước mặt ta thêm một lần nào nữa."

"Về sau, ta nói với Ngụy Tĩnh Xuyên rằng: 'Lần này bị ngươi nói trúng phóc rồi, ngươi không nhận tiền của tiểu Đường, y đã lấy mạng ra để đền đấy'. Ngụy Tĩnh Xuyên ngẩng đầu nhìn lên trời thốt lên: 'Biết vậy, ta đã nhận năm trăm lạng bạc đó rồi'. Cũng từ lúc ấy, mỗi khi đêm về choàng tỉnh, ta bèn không sao chợp mắt được nữa."

Chỉ dăm ba câu chữ đơn giản nhưng lại khiến lòng người nghe chua xót quá đỗi.

Trần Khí thầm nghĩ: Quả nhiên Cẩm Thư là mẹ ruột của tiểu Thiên gia. Hèn chi hắn lại đối xử tốt với tiểu Thiên gia đến vậy.

Vệ Trạch Trung suy ngẫm: Còn giống như một người cha, thường xuyên dịu dàng xoa đầu tiểu Thiên gia nữa.

Vệ Thừa Đông tặc lưỡi: Ôi, con người này không chỉ mềm lòng mà còn rất trọng tình trọng nghĩa.

Thẩm Nghiệp Vân xa xăm nghĩ: Người trọng tình quá thì làm sao có thể ngồi vững trên giang sơn cơ chứ.

Vệ Đông Quân chẳng nghĩ ngợi gì cả, nàng chỉ đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bóng dáng hắc y kia.

Nếu nói Hướng Tiểu Viên là chiếc bóng của Hạ Tam, thì tiểu Đường chính là chiếc bóng của Ninh Phương Sinh. Hạ Tam ra đi, ngọn đèn trong lòng Hướng Tiểu Viên cũng tắt lụi, khiến nàng cảm thấy bản thân không còn ý nghĩa gì để sống tiếp.

Vậy còn tiểu Đường đi rồi thì sao?

Ninh Phương Sinh không còn chiếc bóng của mình nữa. Ánh sáng chiếu rọi lên người hắn lại chẳng thể lưu giữ nổi lấy một chút dấu vết. Đó là bị mất đi một nửa linh hồn rồi!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.