Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 705: Làm chủ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Trong màn sương mù, lồng n.g.ự.c Ninh Phương Sinh phập phồng không thể nào kềm chế nổi.

Dẫu đã bao nhiêu năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại những lời nói đó, hắn vẫn cảm thấy vô cùng xúc động.

Vệ Trạch Trung cảm thán: "Những lời này quả thật rất có tính xúi giục."

Trần Khí cười khẩy: "Đâu chỉ xúi giục, còn có tình có lý, có dẫn chứng hẳn hoi nữa cơ."

Vệ Thừa Đông tặc lưỡi: "Ai mà ngờ được bà ta lại mang cả phụ thân ngài ra làm lá chắn."

Thẩm Nghiệp Vân xa xăm tiếp lời: "Ninh Phương Sinh, bà ta quá hiểu ngài."

Vệ Đông Quân nghiến răng: "Ngài cứ thế mà bị bà ta thuyết phục sao?"

Ninh Phương Sinh lắc đầu: "Không, ta vẫn còn cố vùng vẫy hỏi thêm một câu mấu chốt."

Vệ Đông Quân: "Là câu gì?"

Ninh Phương Sinh: "Ta hỏi bà ấy: Nếu hoàng huynh có thể trở về, mẫu hậu tính sao?"

Vệ Đông Quân: "Bà ta trả lời thế nào?"

Ninh Phương Sinh trầm giọng: "Bà ấy ngấn lệ nói với ta, trên đời này có vị đế vương nào làm tù binh mà còn có thể bình an trở về? Ta không cam lòng, lại hỏi vặn, nhỡ đâu thì sao? Bà ấy bèn từ từ đứng thẳng dậy, nhìn ta từ trên cao xuống, gằn từng chữ một: 'Bát nước hắt đi không thể hốt lại!'"

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau kinh ngạc.

Thẩm Nghiệp Vân giải thích: "'Bát nước hắt đi không thể hốt lại' ý chỉ sự việc đã xảy ra, không có cách nào vãn hồi, cũng không còn đường để hối hận nữa."

Vệ Trạch Trung chốt lại: "Nói cách khác, cho dù đứa con trai ruột thịt có cửu t.ử nhất sinh trở về, thì số mạng y cũng đã định là như vậy rồi."

Trần Khí: "Đây xem như là lời hứa từ miệng Quách Thái hậu."

Vệ Thừa Đông thở dài: "Hơn nữa, bản thân bà ta cũng chấp nhận cúi đầu trước số phận rồi."

Vệ Đông Quân đúc kết lại: "Ngài có được lời hứa của Thái hậu, tưởng rằng đã không còn mối lo về sau, thế là bèn ngồi lên chiếc ghế đó."

Ninh Phương Sinh đưa mắt nhìn về nơi sâu thẳm của màn sương mù: "Ba mươi vạn đại quân toàn quân bị diệt. Hoàng đế bị bắt làm tù binh, Ngõa Lạt thì nhăm nhe dòm ngó. Tất cả mọi thứ đều định sẵn việc ta không thể nào có một buổi đại điển đăng cơ đàng hoàng t.ử tế. Lễ bộ nhờ Khâm Thiên Giám chọn một ngày lành tháng tốt, nhưng kỳ lạ thay, trong tháng đó chẳng có lấy một ngày nào tốt cả. Thế nhưng quốc gia không thể một ngày không có vua, Khâm Thiên Giám hết cách đành phải chọn một ngày không xung khắc với con giáp của ta."

"Tẩm điện của Thái thượng hoàng vẫn chưa được dọn trống, ta vẫn phải ở lại chỗ cũ, nơi vốn dĩ chỉ là chỗ dừng chân tạm thời của ta trong cung. Chế Y Cục không kịp may long bào mới, ta đành phải mặc long bào của Thái thượng hoàng. Tuy long bào ấy là đồ mới, nhưng do ta cao hơn y nên khi mặc vào người, ta cứ có cảm giác như bị một thứ gì đó trói buộc chặt chẽ. Mọi việc đều diễn ra trong vội vã luống cuống. Cứ như thế, ta được mọi người vây quanh, ngồi lên ngai vàng giữa tiếng chuông trống rền vang."

"Ánh mắt của văn võ bá quan đều đổ dồn về phía ta. Ta thật sự rất sợ hãi, giống như lời Từ Hành nói, tay chân luống cuống không biết phải đặt vào đâu, đứng ngồi không yên. Giây phút ấy, trong lòng ta đã thấy hối hận."

"Ta nghĩ đến mẹ. Mẹ biết ta sắp làm hoàng đế, trên mặt không hề có chút vui mừng mà chỉ có sự hoảng hốt bất an. 'Con trai à, chúng ta không làm hoàng đế này có được không? Con trai à, nơi đó ăn thịt người đấy, mẹ không nỡ để con bước vào. Con trai à, con không đấu lại được bọn họ đâu, tâm tư của bọn họ độc ác lắm. Hay là... hai mẹ con ta cao chạy xa bay đi?'"

"Nhưng biết bay đi đâu được cơ chứ? Ta bay đi rồi, mớ hỗn độn này biết làm sao? Giang sơn mà phụ thân để lại sẽ ra sao? Ta cũng mang họ Triệu mà."

Nói tới đây, Ninh Phương Sinh đột nhiên dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang hiện diện trước mắt rồi tự giễu cười một tiếng.

"Cung đã giương thì không có mũi tên quay đầu. Một khi đã ngồi lên chiếc ghế ấy, ta chẳng còn cách nào leo xuống được nữa trừ phi ta c.h.ế.t đi. Bảy năm sau ở Vĩnh Hạng, lúc ngoảnh đầu nhìn lại cả cuộc đời mình, ta chợt thấy thật nực cười. Vận mệnh cả đời ta đều do người khác định đoạt, chẳng ai màng hỏi ý kiến của ta lấy một câu. Sinh ra trong gia đình đế vương, ta không được tự mình làm chủ. Tiến cung là do phụ thân ép buộc. Làm hoàng đế cũng là thân bất do kỷ. Thế là ta tự nhủ, liệu số phận của ta có thể do chính ta tự làm chủ một lần được không? Vậy nên ta đã chọn cái c.h.ế.t!"

"Ầm..."

"Đùng..."

Hai cánh cổng thành khổng lồ đột ngột đóng sầm lại.

Tường thành và sương mù trong chớp mắt hoàn toàn tan biến. Ánh nắng nhạt chiếu rọi xuống, soi tỏ nấm mồ cô độc kia cùng với vài người sống đang lần lượt ngã gục xuống đất.

Khoảnh khắc ngất lịm đi, trong đầu mỗi người lóe lên những suy nghĩ riêng biệt.

Trần Khí: Mẹ kiếp, một canh giờ trôi qua nhanh thế cơ à?

Vệ Trạch Trung: Tiếp theo chính là thời gian chặt duyên rồi.

Vệ Thừa Đông: Đây là chặt duyên của Ninh Phương Sinh, rủi như có chuyện gì...

Thẩm Nghiệp Vân: Tứ lang, ta có phải đi cùng bọn họ không?

Vệ Đông Quân chẳng lóe lên suy nghĩ nào cả.

Giây phút ngã xuống, nàng bỗng cảm thấy có một bàn tay lớn dồn sức đỡ lấy eo sau của mình. Chắc chắn là Ninh Phương Sinh. Vệ Đông Quân cố gắng mở to mắt ra, muốn nhìn Ninh Phương Sinh thêm một lần nữa, nhưng mí mắt cứ ngày một nặng trĩu, ngày một trĩu nặng...

Không được ngủ!

Giai đoạn đếm ngược bảy ngày đã chính thức bắt đầu. Nàng phải lập tức, ngay tức khắc, không được chậm trễ một khắc nào để đi chặt duyên cho Ninh Phương Sinh.

Ai hồn bay phách tán cũng được, duy chỉ hắn là không thể!

Vệ Đông Quân, ngươi mau bò dậy cho ta!

...

Vệ Đông Quân lồm cồm bò dậy.

Nhưng trước mắt chẳng có nấm mồ cô độc, cũng không có rừng cây nhỏ, càng không có đám người Ninh Phương Sinh, mà chỉ là một mảng tối đen như mực.

Bọn họ đi đâu cả rồi?

Hơn nữa, sao bầu trời trong chớp mắt đã tối thui thế này?

Trong lòng Vệ Đông Quân khẽ "thịch, thịch" hai tiếng. Theo ngay sau đó, một cảm giác kỳ lạ, quen thuộc đến khó tả dâng trào.

Nàng đứng sững tại chỗ giây lát rồi bỗng hiểu ra. Cảm giác quen thuộc khó diễn tả này gọi là mộng cảnh.

Nàng đang ở trong giấc mộng.

Vậy vấn đề là, đây là mộng cảnh của ai?

Của người khác? Hay là của chính mình?

Vệ Đông Quân thầm nghĩ, con người đúng là cần phải trải qua rèn giũa. Nếu đổi lại là mấy tháng trước, có khi nàng đã hoảng loạn không biết nhường nào, sợ hãi không biết nhường nào rồi.

Còn bây giờ á? Bây giờ tâm thế nàng vững vàng như núi Thái Sơn!

Quả nhiên, trong bóng tối lóe lên một tia sáng.

Phía cuối tia sáng thấp thoáng hiện ra một gian viện. Gian viện đó vuông vắn bốn góc, nhìn trông quen thuộc đến lạ lùng.

Tâm trí vừa vững vàng, bước chân của nàng cũng trở nên thong thả.

Vệ Đông Quân bước vào gian viện, vừa nhấc mắt lên nhìn... ánh sáng hắt ra từ cửa sổ, in hằn lên mặt giấy dán cửa là một bóng hình thon dài thẳng tắp.

Đáp án đã được phơi bày.

Đây chính là mộng cảnh của nàng. Giấc mộng này đã bám riết lấy nàng từ sau năm tám tuổi.

Trong mộng, luôn có bóng dáng một nam nhân mặc hắc y nhưng chẳng bao giờ nàng có thể nhìn rõ mặt.

Ừm, cũng một thời gian rồi nàng không mơ thấy giấc mộng này. Không biết hôm nay so với trước kia có gì thay đổi hay không.

Vệ Đông Quân chậm rãi bước đến trước cửa sổ, cũng giống như vô số những lần mơ mộng trước đó, nàng vươn ngón tay chọc thủng một lỗ nhỏ trên giấy dán cửa sổ rồi ghé mắt nhìn vào.

Trong phòng, nam nhân hắc y chầm chậm vươn tay ra...

Bàn tay này vẫn giống như trước kia, trắng bệch, trắng đến mức những đường gân xanh trên mu bàn tay đều nổi rõ mồn một.

Lông mày Vệ Đông Quân chợt cau lại. Bàn tay này sao nhìn quen mắt đến thế? Hình như nàng đã từng nhìn thấy ở đâu rồi.

Ở đâu nhỉ?

Nàng nhớ ra rồi. Ninh Phương Sinh! Bàn tay của Ninh Phương Sinh cũng trắng bệch và lộ rõ khớp xương như thế.

Lúc này, bàn tay đó như làm ảo thuật lấy ra một mảnh sứ. Một đầu của mảnh sứ nhọn hoắt như kim, vô cùng sắc bén.

Hơi thở của Vệ Đông Quân bỗng chốc nghẹn lại.

Đúng rồi. Ninh Phương Sinh đã c.h.ế.t như thế nào? Hắn nói hắn đã dùng một mảnh sứ rất nhọn để cắt đứt gân tay, m.á.u chảy cạn kiệt mà c.h.ế.t. Hơn nữa, hắn cũng thích mặc một bộ đồ đen.

Đồng t.ử của Vệ Đông Quân không kềm chế được mà run rẩy bần bật.

Cùng lúc đó, nam nhân trong phòng dường như nhận ra điều gì đó bèn ngẩng đầu lên, nhìn về phía Vệ Đông Quân.

Đây là một khuôn mặt thanh tao, tuấn tú nhưng lại lạnh lùng. Giữa hai đầu lông mày còn hằn sâu một nếp nhăn không sao xóa nổi, dường như bao nỗi tang thương của nửa đời người đều giấu kín ở nơi này.

Thật, sự, là, Ninh, Phương, Sinh!

Vệ Đông Quân kinh hãi đến mức bật thẳng người dậy.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.