Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 706: Uẩn khúc




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

"Phập..."

Vệ Đông Quân cứng đờ người, bật thẳng tắp dậy khỏi giường.

"Tỉnh rồi!"

"Ninh Phương Sinh, Ninh Phương Sinh... Nàng ấy tỉnh rồi!" Tiếng Trần Khí gào thét bên tai cứ như quỷ khóc thần sầu. Sao mà khó nghe đến thế không biết?

Vệ Đông Quân từ từ mở mắt ra, nhưng lời trách móc lại kẹt cứng ở cổ họng. Nàng đã nhìn thấy gì?

Một đôi mắt rưng rưng ngấn lệ. Là của Trần Khí.

Vệ Đông Quân mang vẻ mặt khó hiểu: "Ngươi khóc cái gì mà khóc?"

"Ngươi còn không biết xấu hổ mà hỏi à." Trần Khí gạt nước mắt nước mũi tèm lem: "Ngay cả Thẩm đông gia cũng tỉnh lại rồi, chỉ có ngươi là nhắm nghiền hai mắt. Gọi cũng không tỉnh, ngắt nhéo cũng chẳng ăn nhằm gì, suýt chút nữa là làm bọn ta lo muốn c.h.ế.t rồi đấy."

Sao lại ngắt nhéo không tỉnh được chứ? Mình chỉ làm một giấc mơ thôi mà.

Vệ Đông Quân ý thức vẫn còn hơi mơ màng: "Ta đã ngủ bao lâu rồi?"

"Năm canh giờ."

"Cái gì?" Giọng Vệ Đông Quân rít cả lên.

Nàng vậy mà lại ngủ say sưa suốt năm canh giờ liền. Việc này trước nay chưa từng xảy ra bao giờ.

Vệ Đông Quân vừa định lật chăn lên, bỗng cảm giác trong phòng vẫn còn người. Nàng ngẩng đầu lên thì phát hiện là Ninh Phương Sinh.

Hắn đang đứng bên cửa sổ, cạnh hai ngọn nến le lói. Ánh lửa hắt lên người hắn một tầng hào quang ấm áp, khiến cho khuôn mặt vốn lạnh lùng tuấn tú kia bỗng chốc trở nên đầy ắp tình người.

"Ngươi cứ thong thả dưỡng thần, không vội lúc này, đêm nay đằng nào cũng định sẵn là lãng phí rồi."

Đêm nay ư?

Lúc này Vệ Đông Quân mới phát hiện, không biết từ lúc nào sắc trời bên ngoài đã tối mịt mù. Nàng mấp máy môi muốn hỏi sao trời đã tối thế này rồi, lại muốn hỏi những người khác đâu rồi, và cũng muốn kể về giấc mộng vừa rồi nữa. Muôn vàn lời nói chực trào ra cùng lúc, nhưng buột miệng lại thành ra câu: "Ta đang ở đâu thế này?"

"Trạch viện của Thẩm Nghiệp Vân." Ninh Phương Sinh đáp: "Mọi người đều ngất xỉu cả, ta sợ chân của Thẩm Nghiệp Vân có mệnh hệ gì nên đã sai Trung Thụ và Thiên Tứ đưa tất cả đến đây."

Vệ Đông Quân chớp mắt: "Vậy... bọn họ đâu cả rồi?"

Ninh Phương Sinh: "Thẩm Nghiệp Vân đang ngâm bồn thuốc. Phụ thân ngươi thì giữ một bụng lời định nói với mẹ ngươi nên đã về trước rồi. Còn ca ca của ngươi... ta và Thập Nhị chê y quá ồn ào nên đã đuổi y ra ngoài."

Cho nên, trong suốt khoảng thời gian ta hôn mê, mấy người đều rảnh rỗi ngồi chơi đấy à? Cơn giận trong lòng Vệ Đông Quân "bùng bùng" bốc lên ngùn ngụt.

"Trần Thập Nhị, ngươi cũng không thèm nhìn xem bây giờ đang là lúc nước sôi lửa bỏng thế nào rồi. Ta ngất mặc ta, ngươi cứ việc bận rộn chuyện của ngươi chứ, cớ gì cứ nằng nặc phải túc trực bên cạnh ta hả?"

Trần Khí: "..."

"Còn cả ngươi nữa, Ninh Phương Sinh." Vệ Đông Quân tức đỏ cả mặt: "Đây là chặt duyên của ngươi đó! Thời gian chỉ có bảy ngày, mỗi ngày mười hai canh giờ, tổng cộng là tám mươi tư canh giờ. Lỡ như có bề gì trắc trở, ngươi... ngươi... ngươi cứ ở đó mà đợi hồn bay phách tán đi!"

Ninh Phương Sinh: "..."

"Thập Nhị à." Tiếng Vệ Thừa Đông từ ngoài cửa sổ truyền tới: "Nếu trong phòng không có gương, ngươi cứ vạch quần đái một bãi, cho muội ấy soi xem bộ dạng mình đang ra cái thể thống gì."

Miệng bôi hạc đỉnh hồng sao? Độc địa đến thế là cùng? Đây là muội muội ruột của huynh đấy nhé!

Trần Thập Nhị lườm nguýt ra ngoài cửa sổ một cái, vớ lấy chiếc gương đồng trên bàn trang điểm đặt ngay trước mặt Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân cúi xuống nhìn, phút chốc sửng sốt. Nữ quỷ mặt mũi trắng bệch ở trong gương kia, là nàng sao?

Trần Khí hừ hừ nói: "Lần này ngươi ngất đi, hơi thở lẫn mạch tượng đều cực kỳ yếu ớt, trên mặt không còn chút m.á.u nào làm bọn ta sợ c.h.ế.t khiếp."

Ninh Phương Sinh giải thích thêm: "Ta đã nhờ tiểu Thiên gia mời tận ba vị lang trung, nhưng đều chẳng nhìn ra được là nguyên cớ làm sao."

Trần Khí vội hùa theo: "Bọn ta sợ ngươi có bề gì bất trắc nên chẳng ai dám rời đi nửa bước."

Ninh Phương Sinh thở hắt ra: "Nếu ngươi còn không tỉnh lại, ta chỉ có thể nghĩ cách trở về thành Uổng T.ử một chuyến, để hỏi thành chủ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

C.h.ế.t tiệt. Mình mắng hơi sớm rồi.

Vệ Đông Quân quăng chiếc gương xuống giường, dùng sức xoa xoa mặt mấy cái: "Ta chỉ là khí huyết kém thôi, mấy ngày nay cũng không ăn uống đàng hoàng. Lát nữa bồi bổ một chút là ổn ngay. Thời gian không chờ đợi ai, chúng ta hãy bàn chính sự thôi."

"Ăn cơm trước đã, ăn no rồi hẵng bàn chính sự." Ninh Phương Sinh xoay người bước ra ngoài: "Ta đi xem thử tiểu Thiên gia thế nào rồi."

Vệ Đông Quân cuống cuồng gọi: "Ăn uống gì chứ, ta chẳng đói bụng tí nào đâu. Ninh Phương Sinh..."

Nhưng Ninh Phương Sinh đã bước ra khỏi phòng.

Ôi mẹ ơi! Thế này gọi là hoàng đế không gấp mà thái giám đã quýnh lên rồi sao?

Vệ Đông Quân đẩy mạnh Trần Khí một cái: "Sao ngươi cũng không nói đỡ cho ta lấy một câu?"

"Hắn là hoàng đế đấy." Trần Khí hạ giọng thì thầm: "Ta có mấy cái đầu mà dám trái lệnh hắn."

Vệ Đông Quân trợn mắt: "Đó là chuyện quá khứ, không phải hiện tại. Bây giờ hắn chỉ là một âm hồn, có gì mà dám với không dám cơ chứ."

Âm hồn sao? Đôi mắt Trần Khí khẽ léo lên một cái, giọng nói lại càng thấp hơn: "Vệ Đông Quân, ta nghi ngờ cơ thể ngươi ngày càng yếu ớt, chính là bởi vì..."

Lời nói nửa úp nửa mở.

Vệ Đông Quân không phải là kẻ ngốc. Với nguyên một phòng đầy sách ma ma quỷ quỷ của phụ thân nàng, nàng cũng đã từng xem qua vài cuốn.

Người và quỷ vốn khác biệt. Nàng ngày nào cũng tiếp xúc với đồ vật mang nặng âm khí như vậy, thân thể không yếu đi mới lạ. Nhưng yếu thì yếu, cũng hết cách rồi.

Vệ Đông Quân nhìn khung cửa trống hoác, cái hắc ảnh vừa mới đứng đó chớp mắt một cái đã không thấy tăm hơi. Vì thế, chẳng có gì gọi là 'tương lai còn dài'.

Giọng Vệ Đông Quân bỗng dưng ảm đạm: "Thập Nhị à, duyên phận giữa chúng ta và hắn... chỉ còn có bảy mươi chín canh giờ nữa mà thôi."

Tới giờ khắc đó, giống như lời Người chặt duyên đã nói, sẽ vĩnh viễn không còn gặp lại.

"Những lời cảm thán này của ngươi, trong lúc chờ ngươi tỉnh lại ta đã thay ngươi cảm thán hết rồi. Thực ra..." Trần Khí ghé sát đầu vào: "Ta còn có một lời cảm thán khác nữa."

"Là gì?"

"Ngươi không cảm thấy chuyện này có điều gì đó khuất tất sao?"

"Khuất tất ở chỗ nào?"

"Người chặt duyên tìm đến ngươi, ngươi giúp hắn khuy mộng. Ta lại là bạn từ thuở nhỏ của ngươi. Ngươi là người nhà họ Vệ, ta là người nhà họ Trần. Mà cả nhà họ Vệ lẫn họ Trần đều có liên quan đến đêm mưa gió nhiều năm về trước..."

"Thập Nhị, ngươi đừng vòng vo nữa, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?"

"Ta chỉ muốn nói..." Trần Khí bóp bóp hai bàn tay đang lạnh toát của mình: "Sao ta cứ có cảm giác như tất cả chúng ta đều là những con châu chấu bị buộc chung trên một sợi dây, cứ người này nối tiếp người kia dính dáng đến Ninh Phương Sinh vậy. Chuyện này cứ như thể... là số mệnh đã sắp đặt sẵn."

Trong lòng Vệ Đông Quân giật thót. Khuôn mặt trong giấc mộng lại đột nhiên hiện rõ mồn một ngay trước mắt.

Nàng bắt đầu gặp giấc mộng này từ khi nào? Hình như là năm tám tuổi. Nàng nhớ rất rõ, chỉ cần qua một ngày nữa là nàng tròn chín tuổi.

Sắc mặt Vệ Đông Quân biến đổi. Vậy nói cách khác, nàng đã mơ thấy giấc mơ này vào đêm Trừ Tịch.

Đêm Trừ Tịch ư? Chẳng phải chính là ngày Triệu Quân Dương xảy ra chuyện sao? Nếu quả đúng là như thế thì không còn là khuất tất nữa, mà đã biến thành sự việc quỷ dị rồi.

Nàng hít một hơi thật sâu: "Hoặc có lẽ, những thứ này đều là món nợ mà chúng ta phải trả cho hắn."

Ánh mắt Trần Khí tối sầm lại.

Không sai. Cả họ Trần và họ Vệ đều nợ Ninh Phương Sinh một mạng. Cha hắn là người đã mở cổng thành. Vệ Quảng Hành thì là người đã âm mưu lên kế hoạch cho đêm mưa gió ấy.

Lấy gì để trả đây?

Chỉ có chặt duyên mà thôi!

Trần Khí thúc giục: "Vậy ngươi mau dọn dẹp rồi đứng dậy đi. Bảy ngày tiếp theo, e rằng chúng ta ngay cả cơ hội th* d*c cũng sẽ chẳng có đâu."

"Sao lại không có được?" Vệ Thừa Đông vừa nói, vừa vung vẩy hai cánh tay đi vào trong phòng: "Theo quy luật của đường sinh tử, chẳng phải chỉ còn sót lại mỗi mình Thái hậu là nghi can thôi sao."

Vệ Đông Quân: "..." Đến hắn cũng biết chuyện này rồi.

Trần Khí: "..." Thẩm Nghiệp Vân quả không uổng công dạy dỗ.

Vệ Thừa Đông đắc ý nói tiếp: "Tìm cách thâm nhập vào mộng cảnh của Thái hậu, mọi việc sẽ thuận lý thành chương. Biết đâu chẳng cần đến bảy ngày, chúng ta đã có thể đưa Ninh Phương Sinh đi đầu t.h.a.i chuyển thế rồi."

Lời này nói ra không sai mảy may, nhưng chẳng hiểu sao nghe lại thấy chói tai lạ thường.

Vệ Đông Quân bực dọc hỏi: "Muốn nhập mộng thì trước tiên phải tạo áp lực. Thái hậu ở tít chốn thâm cung, ngươi nói xem, áp lực này phải tạo ra như thế nào?"

"Sao lại bắt ta nói? Mọi người cùng nhau nghĩ cách chứ. Chẳng phải trước nay mấy người vẫn thường làm như vậy sao?" Vệ Thừa Đông nhướng mày: "Sao cơ? Ta vừa tham gia là luật lệ liền thay đổi à?"

Vệ Đông Quân kinh ngạc: "Mối duyên này của Ninh Phương Sinh, huynh tính phụ giúp chặt cùng sao?"

"Đồ ngốc này, ta cũng mang họ Vệ mà." Vệ Thừa Đông hạ thấp giọng: "Nghiệp chướng do tổ phụ tạo ra, món nợ đã gánh lấy, đứa cháu đích tôn là ta đây không trả thì để ai trả đây?"

Vệ Đông Quân: "..."

Vệ Thừa Đông hừ lạnh một tiếng: "Muội có tin không, mẹ cũng nối gót theo sau tới đây ngay bây giờ."

"Phương Sinh, Phương Sinh, Phương Sinh ơi..." Tiếng gọi khóc gào thiết tha của Tào Kim Hoa từ xa vọng lại, ngày một gần hơn.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.