Than Ngân Sương trong chậu sưởi nổ "lách tách" rồi nứt toác ra.
Đâu đó trong cõi lòng Ninh Phương Sinh cũng lặng lẽ nứt ra một khe hở, dường như có thứ gì đó đang râm ran tuôn trào. Cẩn thận nhấm nháp dư vị ấy, mới nhận ra đó là niềm vui sướng khi được người khác che chở, bảo vệ.
Ánh nến hắt lên khuôn mặt hắn tĩnh lặng như mặt hồ, không mảy may rò rỉ ra một tia cảm xúc nào.
"Hơn bảy năm tại vị, thời gian ta thực sự chạm mặt với Quách thị không nhiều. Theo quy củ, phận làm con mỗi ngày đều phải sớm tối vấn an, đó là đạo hiếu. Nhưng Quách thị lại bảo, hai mẹ con ta không cần phải câu nệ cái quy củ c.h.ế.t cứng ấy, cũng chẳng cần gắng gượng diễn cho ra chút hiếu thuận làm gì."
"Bà ấy nói ta không do bà ấy dứt ruột đẻ ra, cứ nhìn thấy ta là bà ấy lại nhớ đến hoàng huynh của ta, chi bằng cứ ai làm tốt việc nấy, nước sông không phạm nước giếng là yên ổn nhất. Trên đời này đã có câu 'Tức cảnh sinh tình, thấy vật nhớ người', thì tất nhiên cũng có chuyện nhìn người này lại nhớ đến người kia. Ta sợ sẽ khơi gợi lại nỗi đau thương trong lòng bà ấy, nên đã cố gắng hạn chế xuất hiện trước mặt bà. Thế nhưng, vào mùng một và rằm mỗi tháng, ta vẫn đến thăm bà ấy, tiện thể cùng bà và Thái t.ử dùng bữa."
Nói đến đây, Ninh Phương Sinh đột nhiên chìm vào im lặng, ánh mắt xa xăm hướng về một nơi vô định.
Sao tự dưng lại nín thinh thế này?
Xảy ra chuyện gì rồi?
Mọi người trên bàn tiệc nhìn nhau đăm đăm, muốn mở miệng giục một câu nhưng lại chẳng ai có cái gan đó.
Thẩm Nghiệp Vân đành khẽ ho một tiếng, lên tiếng gỡ rối: "Có phải ngài cảm thấy, những chuyện lúc trước trông có vẻ vô cùng bình thường, nay ngẫm lại mới thấy đó toàn là những lỗ hổng sơ hở không?"
Ninh Phương Sinh khẽ gật đầu. Cũng chính vì lẽ đó, hắn nhất thời không biết phải bắt đầu kể từ đâu.
"Đơn giản thôi mà." Vệ Đông Quân gợi ý: "Ngươi cứ kể lại những chuyện bình thường ấy, còn việc tìm ra sơ hở hãy để chúng ta lo."
Lời nhắc nhở này khiến mạch suy nghĩ của Ninh Phương Sinh tức khắc tuôn trào.
"Như lúc trước ta đã nói, ngày đăng cơ ta vẫn ở tại khuôn viên cũ. Mãi ba ngày sau, ta mới dọn vào tẩm điện dành cho hoàng đế. Mọi vật dụng bài trí trong tẩm điện đều được thay mới, ngay cả bình phong cũng được đổi sang kiểu dáng khác. Long bào của Chế Y Cục cũng đã may xong, mặc lên người vô cùng vừa vặn. Tất thảy những thứ đó đều do một tay Thái hậu đích thân kiểm tra và đốc thúc."
"Ngoài ra, bà ấy còn cất công tỉ mỉ tuyển chọn hơn mười thái giám và cung nữ cho ta. Ta dùng Lý Thủ Trung quen rồi, muốn dẫn y vào cung hầu hạ, nhưng Thái hậu lại nói Lý Thủ Trung già rồi, sẽ có lúc hầu hạ không được chu toàn. Bà bảo đã chọn cho ta những người thông minh nhanh nhẹn nhất trong cung, làm việc lưu loát, tinh ý không ai bằng. Cứ dùng thử xem sao, nếu không vừa mắt, mẫu hậu sẽ đổi người khác cho. Đúng như lời bà ấy nói, bọn họ quả thật vô cùng tinh ý, có những khi ta còn chưa kịp mở miệng, bọn họ đã biết ta muốn làm gì rồi."
Vệ Đông Quân cười lạnh một tiếng: "Đây chính là mầm mống của tai họa."
Tào Kim Hoa tiếp lời: "Những người này do Thái hậu đích thân lựa chọn, tất nhiên sẽ đồng tâm hiệp lực với bà ta."
Trần Khí gật gù: "Thái hậu đâu cần phải tiếp xúc nhiều với ngài làm gì, bọn họ chính là tai mắt của bà ta cài c*m v**."
Vệ Thừa Đông tóm gọn: "Nhất cử nhất động của ngài, tất thảy đều nằm trong tầm kiểm soát của bà ta."
Thẩm Nghiệp Vân cau mày, thắc mắc: "Ninh Phương Sinh, chẳng lẽ ngài không hề nhận ra điều đó sao?"
Ninh Phương Sinh bưng chén trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm.
"Đương nhiên là ta có nhận ra, chỉ là không rút ra được thời gian để xử lý bọn họ. Rất nhanh sau đó, tin tức Ngõa Lạt xuất binh bao vây kinh thành truyền tới. Thế là triều đình đại loạn, lòng người hoang mang, cả kinh thành nhốn nháo, mà tâm trí ta cũng rối bời. Có quốc gia mới có gia đình. Hơn nửa năm ròng rã sau đó, ta cùng Ngụy Tĩnh Xuyên và Từ Hành bận tối mắt tối mũi với việc điều binh, vận lương, dàn trận, nghênh chiến, cuối cùng là dọn dẹp tàn cuộc. Đợi đến khi mớ hỗn độn ấy được thu dọn đâu vào đấy, thì ta lại dùng đám hạ nhân kia thuận tay mất rồi."
Ninh Phương Sinh đưa mắt nhìn về phía Thiên Tứ đang đứng trong góc: "Ngay sau đó thì Thiên Tứ ra đời."
Trần Khí tò mò: "Thằng bé được sinh ra ở đâu vậy?"
"Ở chính phủ đệ mà ta từng ở tại kinh thành, ngươi đã từng tới đó rồi đấy." Ninh Phương Sinh nói tiếp: "Lúc tiểu Đường và Cẩm Thư thành thân, ta chẳng có gì để tặng nên đã tặng cho họ một tòa viện. Tòa viện tuy không lớn nhưng được cái vị trí đắc địa, lại rất gần Vương phủ, tiện cho tiểu Đường đi lại hầu hạ."
"Sau khi tiểu Đường t.ử trận, ta bàn với Cẩm Thư xem nên an táng y ở đâu, chôn cất ở ngoại ô kinh thành hay đưa quan tài về quê cũ. Cẩm Thư bảo quê nhà đã vắng bóng người thân từ tám trăm đời rồi, thôi thì cứ chôn y ngay ở hậu viện, lúc nào nhớ y thì ra phía sau nhìn ngắm. Ta hỏi nàng ấy không sợ sao? Nàng ấy đáp, có gì mà phải sợ, là cha ruột của đứa nhỏ cơ mà. Mộ mới lập trong vòng ba năm không được dựng bia. Chúng ta đã giao hẹn với nhau, đợi ba năm sau sẽ cùng nhau dựng cho tiểu Đường một tấm bia đá."
"Ta không yên tâm để Cẩm Thư sống một mình ở đó, nên đã bảo Lý Thủ Trung sang đó chăm sóc. Ta còn mua thêm mười mấy tỳ nữ và bà t.ử từ bên ngoài về, nhũ mẫu cũng được chuẩn bị sẵn sàng từ sớm. Cứ cách bảy ngày, Lý Thủ Trung lại vào cung bẩm báo tình hình của Cẩm Thư cho ta nghe."
"Y kể Cẩm Thư rất hiếm khi rơi nước mắt, phần lớn thời gian nàng ấy chỉ ngồi lẳng lặng trong phòng làm nữ công gia chánh. Cả một bàn thức ăn đầy ắp, mỗi món nàng ấy cũng chỉ gắp qua loa vài đũa. Lý Thủ Trung hỏi nàng ấy muốn ăn gì, nàng ấy chỉ lắc đầu bảo không có khẩu vị. Lý Thủ Trung vô cùng lo lắng. Con người ta khi gặp nỗi đau thương tột cùng, nếu khóc lóc được, gào thét được, làm ầm ĩ lên được thì đó mới là chuyện tốt. Chứ cứ im ỉm suốt ngày, bao nhiêu bi ai sầu t.h.ả.m cứ thế ngấm sâu vào ruột gan, tâm can mà tổn thương thì thân thể cũng suy sụp theo."
"Ta nghe xong sốt ruột không chịu nổi, đành canh lúc ban đêm vắng vẻ lẻn tới tòa viện đó. Lúc này ta mới kinh hoàng nhận ra, bụng Cẩm Thư to lắm, nhưng thân hình lại gầy rộc đi như một bộ xương khô. Ta khuyên nhủ nàng ấy, nàng ấy lại còn an ủi ta, bảo ta đừng bận tâm, nàng ấy vẫn khỏe lắm. Nhưng một người sống có tốt hay không, kỳ thực cứ nhìn vào sắc mặt là biết ngay. Khuôn mặt của Cẩm Thư, rõ ràng là đang cố sống cố c.h.ế.t gượng gạo chống đỡ."
"Ta hứa với nàng ấy, đợi khi đứa bé ra đời, nếu là bé gái, ta nhất định sẽ phong cho nó làm công chúa. Nếu là bé trai, ta sẽ cất nhắc nó làm quan làm tướng. Nào ngờ Cẩm Thư lại lắc đầu từ chối, bảo rằng hồng phúc tày trời như vậy đứa nhỏ sợ là không gánh vác nổi. Nếu là bé gái, nàng cầu bệ hạ sau này ban cho một phần của hồi môn là được. Còn nếu là bé trai, hãy để nó học một thân võ nghệ cao cường, mai này giống như cha nó, kề vai sát cánh hầu hạ bên bệ hạ."
"Kết quả, nàng ấy sinh ra một bé trai. Thực ra mà nói, Cẩm Thư không phải là khó sinh, sau khi hạ sinh Thiên Tứ xong, nàng ấy vẫn có thể nói chuyện, vẫn có thể mỉm cười. Chỉ là, ý chí muốn tiếp tục sống của nàng ấy đã hoàn toàn lụi tàn rồi."
Ninh Phương Sinh vẫy tay gọi Thiên Tứ. Đứa nhỏ hốc mắt đỏ hoe lững thững bước tới, rụt rè ngồi mớm một nửa m.ô.n.g trên chiếc ghế dài.
Ninh Phương Sinh dịu dàng xoa đầu thằng bé, khẽ giọng kể: "Cha và mẹ con sau khi tâm đầu ý hợp, tình cảm mặn nồng không sao kể xiết. Cha con để đổi lấy nụ cười của mẹ con, hận không thể khuân sạch cả cái nhà kho của Vương phủ đi. Một người vốn dĩ kiệm lời như y, thế mà ngày nào cũng lải nhải bên tai ta xem Cẩm Thư thích mặc lụa gì, thích ăn món ngon nào, ưng đeo món trang sức ra sao. Thế là ta đành bảo y, phàm là thứ nàng ấy thích, chỉ cần trong kho còn, ngươi cứ việc đem tất đi tặng cho nàng."
"Lúc bọn họ thành thân, ta bảo hai đứa cứ ở lại Vương phủ. Nhưng cha con sống c.h.ế.t cũng không chịu, y bảo Vương phủ quy củ ngặt nghèo, y sợ mẹ con phải chịu ấm ức nên nằng nặc đòi dọn ra ngoài. Ta hết cách, đành phải tặng cho họ tòa viện kia. Ngày đại hỉ, ta và Ngụy Tĩnh Xuyên tính chuốc rượu cha con. Thế mà y nốc vội ba chén rồi úp rụp ly rượu xuống bàn, hùng hục chạy tót vào động phòng, cản thế nào cũng không được. Ta và Ngụy Tĩnh Xuyên tức anh ách, cứ mắng y xối xả. Người ta là cưới vợ quên mẹ, còn y là có vợ rồi thì quên luôn cả chủ tử."
"Sau khi cưới, cha con chỉ cho phép mẹ con làm đúng hai việc: một là nấu nướng, vì y thích ăn đồ mẹ con nấu; hai là may vá, bởi y chỉ chịu mặc đồ do chính tay mẹ con khâu. Ngoài ra, việc lớn việc nhỏ trong nhà, y giành làm hết, nhất quyết không cho mẹ con nhúng tay vào. Đến mức phu nhân của Ngụy Tĩnh Xuyên là Chu thị còn phải xuýt xoa bảo Cẩm Thư số sướng quá, làm nàng ấy cũng phải phát ghen."
"Phàm chuyện gì có nhân thì mới có quả. Cha con đối xử với mẹ con tốt đến mức ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ vỡ. Kết cục là mẹ con không đành lòng bỏ mặc cha con cô đơn nơi chín suối, nên đã bỏ lại con mà đi theo y."
"Nhưng thực ra, mẹ con cũng không hề bỏ rơi con. Hơn chín tháng con nằm trong bụng mẹ, nàng ấy đã tỉ mẩn đơm từng đường kim mũi chỉ, may sẵn cho con đủ quần áo bốn mùa để mặc cho tới tận năm con mười tuổi."
Nghe đến đây, hai hàng nước mắt thi nhau lăn dài trên khuôn mặt bầu bĩnh của Thiên Tứ.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]