Quách thị đột nhiên biến sắc là có nguyên do.
Suốt ba ngày nay, ngày nào bà cũng mơ thấy cùng một giấc mơ.
Trong mơ, Linh Đế vẫn mang dáng vẻ của thuở ấu thơ, rụt rè bước theo sự dẫn đường của cung nhân rồi khẽ gọi bà một tiếng "Mẫu hậu".
Bà nhìn không rõ mặt đứa trẻ ấy, bèn vẫy vẫy tay, ra hiệu cho nó bước tới gần hơn.
Nhưng thằng bé vừa tiến lại gần thì trong chớp mắt đã biến thành một nam nhân trưởng thành. Hắn rút từ trong n.g.ự.c ra một thanh chủy thủ, bất thần đ.â.m sầm về phía bà.
Chủy thủ găm thẳng vào tim, khiến bà sợ hãi choàng tỉnh.
Ba ngày liền lặp đi lặp lại cùng một cơn ác mộng. Đây là nan đề thứ tư mà Quách thị đang phải đối mặt, cũng là chuyện chí mạng nhất.
Chuyện chốn nhân gian, nhìn thấy được, sờ thấy được thì chung quy vẫn nghĩ ra cách giải quyết. Thế nhưng chuyện của cõi âm, bà có thể nghĩ được cách gì đây?
Quách thị nhìn Mã Nhất Tâm đang quỳ rạp dưới đất, bàn tay lần tràng hạt bất giác siết chặt lại.
Bên này mình thì nằm mộng, bên kia Hoàng đế lại nhìn thấy tận mắt. Lẽ nào... đứa trẻ đó thật sự hiện hồn về đòi mạng rồi sao?
"Xuân Đào, chuẩn bị kiệu đi."
Mã Nhất Tâm nghe vậy bèn ngẩng phắt đầu lên. Ông ta vui mừng liếc nhìn Thái hậu, vội vàng dập đầu tạ ơn.
Giây lát sau, một cỗ phượng kiệu được khiêng ra khỏi cung điện.
Thế nhưng kiệu ra khỏi hẻm chưa được bao lâu thì tốc độ bỗng nhiên chậm lại. Quách thị nhíu mày: "Sao vậy?"
Xuân Đào đi sát bên hông kiệu, nhỏ giọng đáp: "Bẩm Thái hậu, chúng ta đụng phải đội tuần đêm ạ."
"Là vị nào dẫn đội?"
"Là Trần Thống lĩnh của cổng Củng Thần."
Con trai của Trần Mạc Bắc sao?
Quách thị vén một góc rèm kiệu lên, ánh mắt hờ hững quét qua...
Trần Tuần vội vàng tiến lên một bước hành lễ: "Vi thần thỉnh an Thái hậu. Mạn phép hỏi Thái hậu, đêm hôm khuya khoắt người đang định đi đâu vậy ạ?"
Quách thị đáp lời: "Ai gia không yên tâm về Bệ hạ nên muốn qua đó xem sao."
Trần Tuần khom người: "Trời đông giá rét, Thái hậu xuất hành giữa đêm khuya, xin người hãy mặc thêm áo ấm."
Ừm, trông anh khí hơn cha hắn, mà cũng biết cách ăn nói hơn.
"Ngươi cứ đi làm việc của mình đi."
Ngay khoảnh khắc Quách thị buông rèm kiệu xuống, khóe mắt bà vô tình liếc về phía trước.
Đúng lúc đó, Ninh Phương Sinh đang đứng sau lưng Trần Tuần lại lùi về sau một bước.
Một cái liếc mắt, một bước lùi.
Người ngồi trong kiệu và kẻ lùi bước ngoài kia cứ thế lướt qua nhau.
Ninh Phương Sinh nhìn cõi kiệu xa dần, trong mắt toát ra vài tia lạnh lẽo: "Thập Nhị, kế hoạch thành công một nửa rồi."
Trần Khí học theo điệu bộ của Tiểu Thiên gia, đảo mắt trắng dã nhìn lên trời.
Kế hoạch thành công một nửa là thật, nhưng trái tim của Thập Nhị gia ta đây cũng đã triệt để nhận một phen hoảng hốt rồi.
Nghe đi, tim gan giờ vẫn còn đang đập thình thịch đây này.
Có ai mà ngờ được chứ, bọn họ đi đường tắt, Thái hậu cũng đi đường tắt!
Trốn chẳng có chỗ trốn, né cũng chẳng có chỗ né, chỉ đành c.ắ.n răng mà bước lên. Có trời mới biết, ngay cái khoảnh khắc ban nãy, hắn chỉ hận không thể đào một cái lỗ dưới đất để nhét luôn Ninh Phương Sinh vào trong.
Trần Tuần thúc giục: "Hai người các đệ đừng nhìn nữa, mau đi theo ta. Cổng Củng Thần sắp đến giờ đổi gác rồi, ta đưa hai đệ xuất cung."
Ninh Phương Sinh và Trần Khí liếc nhìn nhau, vội vã bám theo.
Mới đi được chục bước, Trần Khí đã ghé sát đầu vào người Ninh Phương Sinh, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy mà thì thầm vội vã: "Lúc nãy, ngươi đang nghĩ gì vậy?"
Ninh Phương Sinh rũ mắt: "Chẳng nghĩ gì cả."
Hắn chỉ đang rầu rĩ thay cho Thẩm Nghiệp Vân. Hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt thế này, tên đó phải có bản lĩnh thông thiên cỡ nào thì mới g.i.ế.c được Thái hậu, hoàn thành mắt xích quan trọng nhất trên vạch t.ử thần kia chứ?
Trần Khí bụm miệng: "Ngươi không có cái cảm giác kẻ thù gặp mặt, đôi mắt đỏ ngầu sao?"
Mối thù g.i.ế.c mẹ, đội trời chung sao được.
Ninh Phương Sinh nghiến răng, rít qua kẽ răng một chữ: "Có!"
...
Phượng kiệu dừng lại bên ngoài tẩm điện.
Quách thị vịn tay Xuân Đào bước xuống kiệu, ánh mắt chậm rãi ngước lên.
Bao lâu rồi bà không đến nơi này?
Bấm đốt ngón tay tính toán, chắc cũng ngót nghét năm năm rồi.
Năm năm trước, Hoàng đế không biết nghe ngóng từ đâu được thân thế thật của mình. Bắt đầu từ ngày đó, ánh mắt hắn nhìn bà, ngữ khí hắn nói chuyện với bà... thảy đều không còn giống như xưa nữa.
Bà biết trong lòng hắn có một khúc mắc.
Nhưng bà cứ ngỡ rằng, tình cảm mẹ con trọn vẹn hơn ba mươi năm qua, những cay đắng ngọt bùi khi dìu dắt nhau đi qua bao giông bão... chung quy sẽ hóa giải được chút khúc mắc nhỏ nhoi ấy.
Ai ngờ đâu, khúc mắc đó không những chẳng được tháo gỡ, mà lại càng ngày càng găm sâu, phình to ra.
Haiz...
Sớm biết có ngày hôm nay, lúc trước sao còn làm vậy.
Lúc trước lẽ ra không nên để hắn xưng đế nữa, mà trực tiếp giao thẳng hoàng vị cho Thái tử. Bà lui về sau buông rèm nhiếp chính vài năm, thế cục cũng vẫn vững vàng như bàn thạch.
Làm vậy thì đến lúc nửa đêm tỉnh giấc, bản thân cũng không trằn trọc vì cảm thấy hổ thẹn với "người kia".
"Mã Nhất Tâm."
"Có lão nô."
"Bảo thị vệ trong cung lui hết ra ngoài đi, ngươi theo Ai gia vào trong."
"Tuân chỉ!"
...
Trong điện vô cùng tĩnh lặng. Tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng bấc nến nổ lách tách. Trong không khí hòa lẫn mùi t.h.u.ố.c đắng chát, mãi không tan đi, cũng chẳng bay mất, cứ nghèn nghẹn khiến người ta tức ngực.
Quách thị đứng sững lại. Nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên long sàng, bà bất giác nhíu mày.
Hoàng đế xõa tung mái tóc, y phục xộc xệch ngồi trên giường rồng.
Năm tháng quả nhiên chẳng nương nhẹ với hắn chút nào. Mới chưa đầy bốn mươi tuổi mà hai bên thái dương đã bạc trắng, thoạt nhìn già nua cằn cỗi vô cùng.
Trong lúc Quách thị đang đ.á.n.h giá Triệu Huyền Đồng thì hắn cũng đang quan sát bà.
Chẳng biết có phải do ánh sáng mờ ảo hay không mà những nếp nhăn nơi khóe mắt Quách thị đều bị che lấp hết. Thêm vào đó, vóc dáng bà được giữ gìn cực kỳ tốt, trông chẳng khác nào một phụ nhân mới tầm trung niên.
Đối với một kẻ đang kề cận cái c.h.ế.t, sự trẻ trung ấy trông thật chói mắt.
Triệu Huyền Đồng nở một nụ cười lạnh lùng mỉa mai: "Người chưa từng chửa đẻ, dĩ nhiên bề ngoài lúc nào cũng trẻ hơn người từng sinh nở rồi."
Quách thị nằm mơ cũng không thể ngờ tới, câu nói đầu tiên khi hai mẹ con gặp lại nhau lại đ.á.n.h thẳng vào t.ử huyệt của bà như thế: "Hoàng đế bệnh đến hồ đồ rồi sao? Ngay cả đạo lý nhân luân cũng không màng nữa à?"
"Nhân luân? Ngươi lại dám nói chuyện nhân luân với trẫm ư?"
Triệu Huyền Đồng như thể vừa nghe được chuyện gì nực cười lắm: "Trẫm ngược lại muốn hỏi ngươi một câu, trên đời này có người làm mẹ nào lại đi làm phản con trai mình không?"
Quách thị từ tốn đáp trả: "Trên đời này cũng chẳng có đứa con trai nào lại mang quân vây khốn chính mẹ ruột của mình cả."
"Ngươi là mẹ ta sao?"
Giọng Triệu Huyền Đồng đột ngột vút cao, x.é to.ạc sự kìm nén: "Mẹ ta đã c.h.ế.t dưới tay ngươi từ tám trăm năm trước rồi!"
Vừa nghe Triệu Huyền Đồng xưng "ta", Quách thị liền biết cảm xúc của hắn đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Bà chậm rãi bước đến bên cạnh hắn, rũ mắt nhìn xuống: "Hoàng thượng gọi ta đến đây, là định lật lại sổ nợ cũ sao?
Mẹ ngươi quả thực đã c.h.ế.t trong tay ta, nhưng ta cũng là người đã nuôi nấng ngươi khôn lớn. Ta đỡ ngươi lên ngôi vị Đế vương, cứu ngươi từ tay người Ngõa Lạt trở về, cuối cùng lại một lần nữa đưa ngươi l*n đ*nh cao quyền lực.
Hoàng thượng à, mạn phép hỏi ngươi một câu, ta có điểm nào làm chuyện có lỗi với ngươi với tư cách là một người mẹ chưa?"
"Ngươi làm gì cũng không có lỗi! Nhưng ngươi đừng quên, nếu không có ta, ngươi làm sao ngồi lên được hậu vị đó? Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một trong vô số tiểu thiếp của cha ta mà thôi!"
"Chát."
Một âm thanh giòn giã vang lên. Cả tòa đại điện rơi vào sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Triệu Huyền Đồng ôm lấy một bên mặt. Hắn tựa hồ không dám tin, cái tát đầu tiên trong cuộc đời hắn lại do chính người mà hắn gọi là "mẹ" suốt bốn mươi năm qua giáng xuống.
Quách thị đứng đó run rẩy. Chính bà cũng không dám tin mình lại vừa vung tay tát hắn.
Nghiệt ngã thay!
Rốt cuộc là đã bước sai từ bước nào, để đến nông nỗi mẹ con họ phải trở mặt thành thù thế này?
Bà vẫn nhớ rõ, khi đứa trẻ này còn nhỏ, nó chỉ thích bám dính lấy một mình bà.
Theo tổ chế của Hoa Quốc, hoàng t.ử vừa sinh sẽ lập tức giao cho nhũ mẫu tiếp nhận, chăm lo mọi việc sinh hoạt. Sinh mẫu chỉ được đến thăm nom theo giờ quy định.
Trớ trêu thay, đứa bé này lại không thân cận với nhũ mẫu, mà chỉ quấn quýt bên bà.
Tổ chế còn một luật thép nữa: ban đêm không được ngủ cùng sinh mẫu.
Thằng bé biết luật thép không thể làm trái nên ban ngày cứ bám rịt lấy bà không buông. Lúc ngủ trưa, nó khăng khăng đòi bà phải ngồi canh bên cạnh, bắt bà phải dùng tay vỗ về.
Bà nhẹ nhàng vỗ nhịp... từng nhịp... từng nhịp.
Đến khi thằng bé hoàn toàn mãn nguyện thì mới chịu nhắm mắt.
Không mang nặng chín tháng mười ngày, cũng chẳng trải qua cơn đau thập t.ử nhất sinh để sinh hạ, nhưng đứa trẻ bên cạnh này... rõ ràng đã hòa quyện với tâm huyết của Quách Lễ Lan bà.
Nó có khác gì khúc ruột do chính bà sinh ra đâu cơ chứ?
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]