Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 750: Câu chuyện




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lý Thủ Trung ngẩng đầu lên đã nhìn thấy gì?

Một chiếc gương đồng nho nhỏ đang nằm gọn trong tay Quách thị.

Chiếc gương đồng ấy tròn vành vạnh, đúc rất dày, có gắn một tay cầm thẳng, mặt sau chạm khắc một đôi uyên ương đang đùa giỡn dưới nước.

Lý Thủ Trung chỉ cảm thấy m.á.u dồn ngược lên não, da đầu tê dại. Lão lê gối vài bước, bò đến trước mặt Quách thị, run rẩy đón lấy chiếc gương đồng kia.

Giọng lão vỡ vụn: "Chiếc gương đồng này... từ... từ... đâu mà có vậy?"

"Lý công công, để ai gia kể cho ngươi nghe một câu chuyện nhé."

Quách thị thở dài: "Chuyện kể rằng trong núi ở phủ Tĩnh Giang có một gia đình, mà nhà ấy chỉ có ba người phụ nữ.

Một người mẹ, một cô con gái, cùng một người hầu trung thành tên là Hồng ma ma.

Từ khi bắt đầu ghi nhớ mọi chuyện, cô con gái đã nhận ra mẹ mình rất ít khi cười, giữa hàng lông mày luôn bị một tầng sầu bi bao phủ.

Mỗi năm cứ vào độ mùa đông, người mẹ lại ra khỏi núi một lần. Bà đi đâu, gặp gỡ ai, làm những việc gì, chưa bao giờ bà hé răng với con gái lấy nửa lời.

Người mẹ thường khởi hành vào đầu tháng Chạp, đến khoảng ngày hai mươi mới trở về. Lần nào về nhà bà cũng ủ ê buồn bã, chẳng buồn nói thêm một câu, cũng chẳng màng đụng tay vào việc gì.

Đêm giao thừa hằng năm, trong khi nhà nhà sum vầy náo nhiệt, thì mâm cơm đoàn viên của gia đình này lại nguội lạnh, quạnh hiu.

Năm cô bé mười hai tuổi, người mẹ ra khỏi núi, mãi đến tận ngày hăm chín tháng Chạp mới trở về, để rồi vừa về đến nhà đã đổ bệnh liệt giường.

Cơn bạo bệnh này kéo dài đằng đẵng ròng rã suốt hai tháng trời mà vẫn không hề thuyên giảm.

Cô con gái không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, bèn kề d.a.o lên cổ chính mình để ép mẹ phải nói ra sự thật.

Người mẹ hết cách, đành phải rưng rưng kể lại mọi chuyện.

Hóa ra, bà vốn từng là con dâu trưởng của một gia đình quan lại. Phối ngẫu mới được một năm thì trượng phu qua đời, nên bà bị gán cho cái danh khắc phu.

Về sau, vì cha mẹ ruột cũng nối gót nhau khuất núi, nên bà lại phải gánh thêm tội danh khắc cha khắc mẹ.

Khi ấy người mẹ đang m.a.n.g t.h.a.i một đứa con mồ côi cha, nhưng đứa trẻ vừa lọt lòng đã bị mẹ chồng bế đi mất.

Đứa trẻ lớn lên bên cạnh bà nội, đến khi trưởng thành thì không chịu nhận mẹ. Nó thấy mẹ mà cứ như thấy quỷ, gặp ở đâu là lẩn tránh ở đó.

Trái tim người mẹ đã bị chính đứa con trai này làm cho tổn thương đến mức nát tan.

Trong gia đình ấy, người duy nhất đối xử tốt với bà chính là tam đệ của trượng phu, cũng tức là em chồng bà.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, bà động chân tình với người em chồng ấy. Vì không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở lại nhà họ, bà bèn bỏ trốn theo hắn ta.

Nào ngờ đàn ông bạc bẽo, chẳng bao lâu sau bên cạnh người em chồng đã có bóng hồng khác.

Người mẹ trở thành kẻ bơ vơ bị ruồng bỏ. Bà đành mang theo người hầu là Hồng ma ma bỏ xứ ra đi, mua một căn nhà nhỏ trong núi ở phủ Tĩnh Giang để tá túc, định bụng sẽ chôn vùi phần đời còn lại tại đây.

Ai mà ngờ được, chân vừa mới đứng vững ở nơi đất khách, thì bà lại phát hiện ra mình đã mang thai.

Mười tháng cưu mang, cuối cùng sinh hạ được một cô con gái.

Vốn dĩ, cuộc sống của ba người phụ nữ đang trôi qua rất yên bình. Cho đến một ngày, người mẹ gặp phải ác mộng, mơ thấy con trai mình cả người đầm đìa m.á.u tươi, khóc lóc t.h.ả.m thiết không ngừng.

Thế là bà sai Hồng ma ma ra khỏi núi để dò la tin tức hiện tại của con trai.

Lần dò la này suýt chút nữa đã khiến người mẹ phát điên.

Ngôi nhà kia đã bị xét nhà tịch thu tài sản, đàn ông trưởng thành kẻ thì bỏ mạng, người thì chịu cảnh lưu đày, còn đứa con trai mồ côi của bà cũng bặt vô âm tín.

Dù sao thì cũng là núm ruột do chính mình dứt ra, người mẹ tự nhủ trong lòng rằng dù thế nào cũng phải tìm bằng được con trai, để nói với nó rằng nhà của mẹ cũng chính là nhà của con.

Suốt những năm qua, mỗi lần người mẹ rời khỏi núi đều là để đi khắp nơi dò hỏi tung tích của con trai.

Lần tìm kiếm này đã kéo dài ròng rã suốt biết bao nhiêu năm.

Và ở lần này, cuối cùng bà cũng nghe ngóng được chút manh mối.

Hóa ra, đứa bé mồ côi kia chẳng hiểu vì nguyên cớ gì mà lại tiến cung, làm thái giám.

Tin tức này đối với người mẹ chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai, nên khi trở về bà không tránh khỏi một trận ốm thập t.ử nhất sinh.

Đến tận lúc nghe tới đây, cô con gái mới biết được bản thân còn có một người ca ca ruột.

Kinh thành và phủ Tĩnh Giang cách xa nhau cả vạn dặm. Vốn dĩ người mẹ định bụng sau khi dưỡng bệnh xong sẽ lên kinh tìm người.

Thế nhưng bệnh đến thì như núi lở, bệnh đi lại như kéo tơ. Ròng rã nửa năm trời trôi qua mà bệnh tình của bà vẫn chưa khỏi hẳn.

Chí mạng hơn là, ngần ấy năm trời để tìm con trai, tiền bạc của người mẹ đã vơi đi sạch sành sanh. Kinh thành lại xa xôi cách trở đến thế, cho dù bệnh tình có hoàn toàn bình phục thì bà cũng chẳng còn đủ lộ phí để lên kinh.

Cứ thế, nỗi niềm này dần bị đè nén xuống tận đáy lòng người mẹ.

Nén xuống một cái, thoắt đã là ba năm.

Trong ba năm đằng đẵng ấy, cứ mỗi khi nghĩ về con trai là người mẹ lại lén lút lau nước mắt, chẳng có một ngày nào được vui vẻ trọn vẹn.

Bệnh tật cũng từ tâm mà sinh ra.

Sức khỏe của bà cứ ngày một yếu dần, chẳng mấy chốc đã hiện rõ vẻ cạn kiệt, gần đất xa trời.

Trước khi nhắm mắt xuôi tay, miệng bà cứ réo gọi nhũ danh của con trai từng tiếng, từng tiếng một. Bà gọi đến mức giọng khản đặc, gọi đến ứa m.á.u mồm m.á.u miệng mà vẫn không chịu dừng lại.

Hồng ma ma bèn bảo cô con gái vuốt mắt cho mẹ, đồng thời ghé sát vào tai bà thủ thỉ: "Mẹ ơi mẹ cứ yên tâm, con nhất định sẽ tìm được ca ca và đưa huynh ấy về nhà."

Cô con gái làm y như vậy, người mẹ lúc này mới chịu ngậm miệng, nhắm mắt rồi trút hơi thở cuối cùng.

Thêm hai năm nữa trôi qua, Hồng ma ma cũng tạ thế.

Vừa khéo năm đó dân gian đang tuyển chọn cung nữ, thế là cô con gái đem bán chút trang sức vàng bạc mà mẹ để lại lúc sinh thời, lấy tiền hối lộ cho lý trưởng trong vùng.

Chẳng có gia đình nào lại tình nguyện đẩy đứa con gái mình rứt ruột nuôi nấng mười mấy năm trời vào cái nơi ăn thịt người đó cả.

Lý trưởng đang rầu rĩ vì không kiếm đủ danh ngạch tuyển tú, nên liền điền luôn tên của cô con gái vào danh sách.

Cô gái dung mạo xinh đẹp, dáng vóc thanh tú, lại biết được dăm ba chữ, cứ thế vượt qua các vòng tuyển chọn, quả nhiên đã đến được kinh thành, tiến nhập vào hoàng cung rồi bị phân tới Hoán Y cục.

Những nữ t.ử ở Hoán Y cục hễ có chút nhan sắc là y như rằng đều vắt óc tìm đủ mọi cách để mon men tiếp cận các quý nhân, với hi vọng có một ngày được đổi đời, trở thành kẻ bề trên.

Còn cô con gái thì chẳng những không chen chúc lấy lòng quý nhân, mà còn thường xuyên trốn tránh.

Nhân duyên của cô rất tốt, trong đám cung nữ hễ ai gặp chuyện muộn phiền khó khăn cô đều dang tay giúp đỡ, đặc biệt là những cung nữ đã luống tuổi.

Mục đích giúp người của cô vô cùng rõ ràng, chính là vì muốn thực hiện lời hứa với người mẹ quá cố: Tìm được ca ca, đưa huynh ấy về nhà."

Nói đến đây, ánh mắt Quách thị nhìn chằm chằm vào Lý Thủ Trung, khẽ cất lời: "Phải rồi, Lý Thủ Trung, nhũ danh của người ca ca ruột kia, \là Lưu Căn."

Nhũ danh của ca ca ruột, là Lưu Căn.

Đầu óc Lý Thủ Trung bỗng chốc trống rỗng, hai mắt lão trân trân nhìn vào chiếc gương đồng trên tay.

Nhũ danh của lão chính là Lưu Căn.

Lão là một đứa trẻ mồ côi cha từ trong bụng mẹ.

Nha hoàn thiếp thân của mẹ lão tên là Tiểu Hồng.

Cho nên...

Cô con gái trong câu chuyện kia, chính là muội muội của lão.

Muội muội là m.á.u mủ do mẹ và tam thúc sinh ra, là người của nhà họ Lý... là hậu duệ của nhà họ Lý bọn họ.

"Lạch cạch…"

Chiếc gương đồng rơi tuột xuống đất.

Lý Thủ Trung gần như nhào vồ tới trước mặt Quách thị, gào lên t.h.ả.m thiết: "Con bé đang ở đâu? Cô gái đó hiện đang ở đâu? Muội ấy đâu rồi?"

"Lý Thủ Trung, ai gia vẫn còn một câu chuyện nữa muốn kể cho ngươi nghe."

Quách thái hậu lại thở dài sườn sượt: "Câu chuyện này xảy ra từ rất nhiều năm về trước. Khi tiên đế vừa mới đăng cơ lên ngôi báu, lúc bấy giờ ta vẫn còn là Ninh phi.

Tiên đế có một cõi lòng trĩu nặng âu lo, đó là chuyện dưới gối mãi vẫn chưa có mụn con trai nào.

Các tần phi trong hậu cung tung hết mười tám ban võ nghệ, kẻ nào cũng khao khát được m.a.n.g t.h.a.i long chủng, ta tất nhiên cũng không ngoại lệ. Cứ cách nửa tháng ta lại truyền Thái y viện tới bồi bổ thân thể một lần.

Có một tháng nọ, ta liên tiếp xử phạt hai tên cung nữ.

Hai kẻ ấy ỷ mình có chút nhan sắc, chẳng có việc gì cũng cứ lượn lờ chèo kéo trước mặt hoàng đế. Chút tâm tư cỏn con của bọn chúng, lừa được kẻ khác chứ sao qua mắt nổi ta.

Ta bèn truyền lệnh cho Nội vụ phủ đưa thêm vài cung nữ lanh lợi đến.

Thuở ấy ta đang được sủng ái, Nội vụ phủ nào dám lơ là, lập tức chọn ra mười cung nữ để ta đích thân tuyển lựa.

Ta đưa mắt đảo qua một lượt, trong mười cung nữ kia, đã có chín kẻ ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu.

Chỉ có duy nhất một người luôn cúi gằm mặt, tựa hồ như chẳng muốn để ta nhìn thấy nàng.

Thế nhưng số mệnh con người có đôi khi lại vô lý đến vậy, khi một người trăm phương ngàn kế muốn trốn tránh điều gì đó, thì thường lại chẳng thể nào trốn thoát.

Những kẻ ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu kia, ta tuyệt nhiên không giữ lại lấy một ai.

Riêng cung nữ cúi đầu ấy, ta lại chỉ tay một cái, đích danh giữ nàng ở lại.

Nàng, chính là cô con gái khao khát tìm được ca ca, đón ca ca về nhà."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.