Ba người mỗi người một mối nghi hoặc, nhưng Ninh Phương Sinh chẳng hề hay biết. Hắn vẫn thong thả kể tiếp: “Trạch viện này không có xuân hạ thu đông, cây này cũng chẳng ra hoa kết trái. Trong ký ức của ta, nó vẫn mãi như thế này. Mỗi ngày vài chiếc lá rơi xuống, thành chủ bảo lá ấy thanh hỏa, ta bèn nhặt lên nấu nước uống. Nước sôi tỏa hương thanh khiết, uống vào đắng ngắt, nhưng nhấm nháp một lát lại thấy ngọt hậu. Ta uống trà ngồi trên chiếc sạp tre, mệt thì nằm trên ghế dài ngủ, tỉnh dậy lại uống tiếp. Thực ra vong hồn không cần ăn uống, ta không thèm đồ ăn trần gian nhưng lại thèm một ngụm trà thanh tao. Lá trà chìm nổi, đời người cũng thăng trầm."
Hắn quay lại nhìn ba người: "Bảy năm qua ta sống như vậy."
Vệ Đông Quân thầm nghĩ: Thật cô đơn quá.
Trần Khí thầm nghĩ: Thật kiên nhẫn đấy.
Thiên Tứ thầm nghĩ: Cũng thật nhàm chán.
Vệ Đông Quân bước lên một bước: "Ninh Phương Sinh, để Thập Nhị trèo lên cây xem đi."
Không hiểu vì sao, tim Ninh Phương Sinh lại bắt đầu đập thình thịch, vẻ mặt căng thẳng chưa từng có.
Vệ Đông Quân cau mày: "Ngươi đang do dự điều gì?"
Do dự điều gì? Hắn chẳng biết. Chỉ cảm thấy bồn chồn đến cùng cực.
Ninh Phương Sinh nhắm mắt lại: "Thiên Tứ, ngươi cũng lên."
Thiên Tứ liền nhổ vào lòng bàn tay hai cái: "Thập Nhị gia, ngươi tìm phía đông, ta tìm phía tây, mỗi người một ngả."
Trần Khí: "Ta đỡ ngươi một cái, ngươi lên trước."
...
Trần Khí đỡ một tay, Thiên Tứ thoăn thoắt trèo lên cây, len vào phía tây. Trần Khí cũng bám theo thân cây trèo lên, tìm về phía đông. Cành lá cây này sum suê bất thường, lại cao lớn khác thường, hai người phải chui cả người vào tán lá, kiểm tra từng cành từng nhánh.
Dưới gốc cây, Vệ Đông Quân ngẩng cổ, căng thẳng đến nỗi nín thở. Trạch viện này đúng là âm khí nặng, vừa bước vào nàng đã thấy thân thể nặng nề, tay chân bủn rủn. Nhưng đứng dưới gốc cây này, thân thể lại dễ chịu hơn một chút.
Nàng vừa định nói với Ninh Phương Sinh về cảm giác của mình, bỗng ngọn đèn cô quạnh trên đỉnh đầu rung lên dữ dội. Nàng giật mình rụt cổ: "Thập Nhị, Tiểu Thiên Gia, tay chân nhẹ nhàng chút, đừng làm đèn rơi."
Trần Khí thò nửa cái đầu ra từ tán lá: "Ta rất nhẹ mà."
Thiên Tứ: "Ta cũng chẳng động đậy gì nhiều."
Vậy sao đèn lại rung? Chẳng lẽ nàng hoa mắt?
Vệ Đông Quân quay sang: "Ninh Phương Sinh, ngươi có thấy không, ngọn đèn hình như..."
Lời nghẹn lại trong cổ họng. Nàng thấy gì? Thấy từng giọt mồ hôi to bằng hạt đậu lăn trên trán Ninh Phương Sinh. người này nghe tin hoàng đế băng hà còn chẳng nhíu mày, sao giờ lại đổ mồ hôi?
"Ninh Phương Sinh, ngươi nóng lắm sao?"
"Hả?" Ninh Phương Sinh nhìn Vệ Đông Quân, vẻ căng thẳng khiến nàng rùng mình: "Ngươi đổ mồ hôi trán rồi."
Ninh Phương Sinh đưa tay lau: "Ta có hơi... hơi căng thẳng."
"Ta cũng căng thẳng đây." Vệ Đông Quân đưa tay: "Ngươi xem, đầy mồ hôi trong lòng bàn tay."
"Ừm." Ninh Phương Sinh đáp qua loa, ánh mắt vẫn dán chặt l*n đ*nh đầu.
Vệ Đông Quân lặng lẽ rụt tay về. Hình như người này có gì đó không ổn. Nhưng không ổn ở chỗ nào, nàng không thể nói rõ.
Cảm giác của Vệ Đông Quân không sai. Lúc này trong lòng Ninh Phương Sinh sự hoảng loạn càng lúc càng mạnh mẽ. Nhất là từ khi hắn thấy ngọn đèn cô quạnh kia rung lên dữ dội, như trong đèn có giấu một bầy sói đói, một lũ ác quỷ, giây tiếp theo sẽ vồ xuống c.ắ.n xé hắn.
Bảy năm rồi. Đây là lần đầu tiên hắn sợ hãi đến như vậy. Tại sao chứ? Ninh Phương Sinh không tài nào hiểu nổi, chỉ đành lại đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán.
Trên cây, Trần Khí cũng chẳng khá hơn. Cái cây này dị quá. Chưa thấy cây nào sum suê đến thế, tầng tầng lớp lớp lá rậm rạp kín mít như một tấm lưới khổng lồ bao trùm. Quỷ dị hơn nữa, lá xanh đến ngả đen, không gió mà vẫn rung rinh khe khẽ, tựa nghìn vạn đôi môi đang ẩn nấp thầm thì.
Bỗng ánh mắt hắn bị một cành cây thu hút. Cành cây ấy như cánh tay bị chặt mất một nửa, trông tựa như...
"Tiểu Thiên Gia, Tiểu Thiên Gia, cành này trông như bị sét đánh, nhưng ta nhìn chẳng rõ, ngươi bò qua đây xem giúp ta."
Tiếng Trần Khí vang lên khiến mắt Vệ Đông Quân sáng rực: "Thiên Tứ, mau qua xem cho hắn."
Thiên Tứ khó khăn xoay người: "Ta đến ngay."
Vệ Đông Quân: "Thiên Tứ, cẩn thận, đạp cho vững chân."
"Yên tâm đi, Tam tiểu thư."
Thiên Tứ nhẹ nhàng bò sang chỗ Trần Khí, đứng cùng trên một cành với hắn: "Cành mà ngươi nói ở đâu?"
"Đằng trước." Trần Khí gạt cành lá, chỉ tay: "Đây này, đây này, mau xem, có giống bị sét đ.á.n.h không?"
Thiên Tứ kiễng chân, vươn cổ...
Xung quanh tĩnh lặng như tờ. Mọi người đều nín thở chờ đợi đáp án từ miệng Thiên Tứ.
Thiên Tứ thấy gì? Hắn thấy phần cuối cành cây Trần Khí chỉ bị cong vênh ra ngoài, màu nâu đen thẫm tựa như bị cháy xém. Hắn thận trọng dịch tới vài tấc, chầm chậm đưa tay, chạm đến rìa cành cây, rồi nhẹ bẻ một cái... Viền ngoài cùng của cành bỗng vỡ ra thành những mảnh than vụn. Hắn mừng rỡ quay đầu: "Thật sự... thật sự là bị sét đánh."
"Ninh Phương Sinh, ngươi có nghe thấy không, Ninh Phương Sinh!" Trần Khí kích động đến nói lắp: "Bị sét đánh, cành này bị sét đ.á.n.h nè. Vệ Đông Quân, Vệ Đông Quân, khúc gỗ của ngươi..."
Khúc gỗ của ta, chính từ cây đại thụ trước mắt này mà ra. Duyên phận giữa ta và Ninh Phương Sinh, cũng bởi cây này mà khởi đầu.
Tai Vệ Đông Quân ù đi, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ: Thì ra hồn phách ta bay đến lãnh cung, thì ra ta sinh ra chấp niệm với Ninh Phương Sinh, tất cả đều có nguyên do.
"Rắc..."
Tiếng gì thế? Vệ Đông Quân giật mình hoàn hồn: "Thập Nhị, bên ngươi làm sao thế?"
"Không hay, cành này sắp gãy."
Trần Khí muốn tát cho mình một cái. Trên cành này đứng hai người vốn đã chịu không nổi nặng, chưa kể hắn vừa mới kích động lắc người.
"Tiểu Thiên Gia, ngươi lùi ra sau được không?"
"Ta..."
Đã không kịp nữa rồi. Cành cây gãy rời. Trần Khí da dày thịt béo, nghĩ ngã xuống cũng chỉ xây xát tí da, bèn buông mình nhảy phóc xuống. Nhưng Tiểu Thiên Gia theo thói quen đã vớ lấy cành cây khác, muốn giảm xóc rồi đáp đất vững vàng. Hắn vớ một cái, cây rung một cái. Sợi tơ trắng mảnh mai ấy không chịu nổi nữa, trong đêm tĩnh lặng bật tung ra.
Tơ đứt, đèn rơi.
Đó chỉ là một chiếc đèn lồng dầu giấy bình thường, đáng lẽ không rơi quá nhanh. Thế nhưng kỳ lạ thay, hai người dưới gốc cây chẳng ai thấy rõ đèn rơi thế nào, chỉ thấy một vệt sáng chói lòa lướt qua.
"Bốp...”
Ngọn đèn cô quạnh, rơi xuống đất.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]