Khoảnh khắc Thẩm Mặc quỳ sụp xuống một lần nữa, ta liền hiểu ra, số lương gạo, d.ư.ợ.c liệu, áo mùa đông suốt hai năm qua đều đã đem đi cho ch.ó ăn rồi.
Hắn nói lời tình thâm nghĩa trọng, từng chữ như nhỏ lệ rỉ m.á.u: "Tiền thị có ơn cứu mạng với thần, thần không thể phụ nàng ấy. Thần nguyện dùng quân công lần này, cầu xin Bệ hạ ban cho Tiền thị vị trí thê t.ử danh chính ngôn thuận."
Những kẻ vừa mới đây còn khen ngợi ta và hắn là thanh mai trúc mã, lưỡng tiểu vô sai, giờ khắc này toàn bộ đều quay sang nhìn ta.
Từng đôi mắt như những mũi tên đã qua tôi lửa, chỉ chực chờ xem một màn kịch hay.
Hôn ước giữa Vũ An Hầu phủ và Lương gia, khắp cả triều đình này có ai không hay biết?